SÁM HỐI KHƠI NGUỒN HY VỌNG
Nhìn vào quy luật vận hành của thiên nhiên, ta thấy mọi sự phải thay đổi mới bảo tồn được sự sống. Dòng nước đêm ngày chảy mới tạo ra dòng sông xanh, cây cối vươn mình đầy sức sống thì nó cũng qua bao lần thay lá cắt tỉa mới có thể hấp thu chất sống, con bướm xinh xắn điểm tô cho đời cũng đã từng là loài sâu xấu xí cuộn mình và lột xác. Sự sống tự nhiên còn đòi hỏi như thế huống chi sự sống tâm linh còn quan trọng hơn chừng nào. Sự sống mà Thiên Chúa đã đặt trong ta để ta được tham dự vào sự sống của Người. Sự sống mà Thiên Chúa đã hứa sẽ ban lại khi con người đánh mất do nguyên tổ sa ngã. Và đặc biệt quan trọng hơn là sự sống đó đã được chính Con Một Thiên Chúa đã Nhập Thể, chịu tử nạn và phục sinh để ban lại cho ta. Tâm hồn ta cũng phải sám hối thay đổi. Đừng để tâm hồn ta là ao tù, là loài sâu xấu xí mãi cuộn mình và ôm trọn cuộc đời tội lỗi. Nhưng có lẽ lúc này ta chưa nhận ra mình. Ta đang an vị với hiện tại của mình, ta chẳng thấy mình cần phải bỏ hay thêm gì.
Mùa Chay Thánh là thời gian đặc biệt để ta nhìn lại và can đảm làm lại. Đằng sau sự trung tín, không có gì đẹp cho bằng nước mắt của sự sám hối. Trong cuộc đời rao giảng của mình, Đức Giêsu không chỉ kêu gọi người ta sám hối, Ngài còn tạo rất nhiều cơ hội cho người ta sám hối. Ngài đến với Giakêu và chạm vào ông ngay trong nhịp sống đời thường của ông. Cú chạm ấy làm Giakêu sám hối (Lc 19,1-10). Ngài cúi xuống làm lơ trước lời kết án mà đám đông dân chúng dành cho người phụ nữ ngoại tình, rồi nhẹ nhàng nói với họ: “Ai trong các ông không có tội thì lấy đá ném chị này trước đi”. Câu nói ấy khiến nhiều người sám hối (Ga 8,7). Ngài ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ ngoại tình: “Tôi không kết án chị đâu, chị về đi, từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8,11). Nghĩa cử ấy khiến chị sám hối. Ngài quay lại nhìn Phêrô sau khi ông chối bỏ mình đến ba lần. Cái nhìn ấy làm Phêrô sám hối (Lc 23, 61).
Sám hối là để trở về với Thiên Chúa, là làm đẹp lòng Chúa hơn. Đến với Giêsu ta sẽ tìm được sự ấm áp và ý nghĩa cho việc sám hối của mình. Không phải là ta gồng mình lên để cố ép mình phải sám hối. Đúng ra, sám hối là đi theo tiếng gọi của con tim để đáp trả lại nghĩa cử yêu thương mà Thiên Chúa đã dành cho ta. Thiên Chúa luôn là người đi bước trước. Ngài chủ động đến với ta và mời gọi ta với tất cả sự yêu thương trìu mến. Chính tình thương ấy mới cho ta động lực để sám hối, để trở về.
Một cuộc trở về chưa bao giờ là quá muộn. Thiên Chúa luôn là Đấng giàu lòng xót thương. Lòng thương xót của Ngài luôn lớn hơn tội lỗi của mỗi chúng ta. Thật vậy, Ngài cần nơi ta một sự biến đổi, Ngài cần nơi ta một cuộc trở về. Thánh Augustinô đã nói: “Thiên Chúa đã dựng nên con mà không cần con, nhưng Ngài sẽ không thánh hóa con nếu không có con”. Bởi đó, ta đừng “vắng mặt trong những cuộc trở về”, ta đừng để “Thiên Chúa bất lực” trong việc thánh hóa ta vì “không có ta”. Thánh Phanxicô Salêsiô từng cảm nghiệm: “Thiên Chúa đánh giá rất cao lòng sám hối. Chỉ cần có lòng sám hối một chút ở trần gian, miễn là thành thật, cũng làm Chúa quên hết mọi tội lỗi, đến nỗi dù là quỷ dữ Chúa cũng tha hết tội cho chúng nếu chúng có thể sám hối” (Youcat 229).
Trong một bài chia sẻ Đức Thánh Cha Phanxicô từng nói: “Thật là tốt đẹp biết bao, nếu ta biết được những giới hạn của ta, những mỏng manh yếu đuối của ta, ta phải biết chúng, không phải để ngã lòng thất vọng, nhưng để dâng lên Chúa tất cả; và Người sẽ giúp đỡ ta trên con đường chữa lành, Người nắm lấy bàn tay của ta”. Và một khi đã phạm tội thì hãy tin tưởng vào Chúa, hy vọng vào Chúa vì như Đức Thánh Cha Phanxicô nói: “Dù chúng ta có phạm tội một ngàn lần, Chúa vẫn tha thứ cho chúng ta một ngàn lần”. Ngài giải thích: Có những giới hạn này, có những yếu đuối kia, có những tội lỗi này, có những lỗi lầm nọ, nhưng Thiên Chúa còn lớn lao hơn cả những yếu đuối của ta, còn vĩ đại hơn cả những bất trung của ta, còn lớn lao hơn cả những tội lỗi của ta. Sám hối đích thực phải đi liền với hy vọng, hy vọng và tin vào quyền năng mạnh mẽ của ánh sáng, thứ ánh sáng đã trở thành nhục thể nơi Đức Giêsu. Vì thế, ta đừng bao giờ thất vọng về sự thương xót của Thiên Chúa. Trong trường hợp ngược lại thì điều đó có nghĩa là ta coi tội lỗi của ta lớn hơn lòng thương xót của Thiên Chúa, ta đã giới hạn quyền năng của Thiên Chúa.
Thánh Phaolô đã viết: “Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em hãy tha thứ cho nhau” (Cl 3,13). Chúng ta cũng phải tha thứ cho người bên cạnh, khi người đó có điều gì xúc phạm đến chúng ta. Chúng ta hãy phản ảnh gương mặt thương xót của Chúa và trở nên niềm hy vọng của anh chị em để cuộc sống mỗi ngày được thăng tiến hơn.
Maria Ngân, CMR