NGÀY 4 – MẸ DẠY CON THINH LẶNG
Lm Anmai, CssR
Giữa một thế giới đầy âm thanh, con người hôm nay dường như sợ thinh lặng. Vừa thức dậy, nhiều người đã vội cầm lấy điện thoại để đọc tin tức, xem những dòng thông báo, nghe những câu chuyện đang được bàn tán. Trong ngày, người ta liên tục nói, liên tục nghe, liên tục phản ứng và liên tục bày tỏ ý kiến. Tối đến, dù thân xác đã mệt mỏi, tâm trí vẫn bị lấp đầy bởi những tiếng động, những hình ảnh và những cuộc trò chuyện không bao giờ dứt. Người ta sống giữa rất nhiều âm thanh nhưng lại ngày càng khó nghe được tiếng nói sâu thẳm của tâm hồn. Người ta biết nhiều chuyện đang xảy ra chung quanh nhưng lại không biết điều gì đang xảy ra trong chính lòng mình. Người ta dễ dàng nói về người khác nhưng ít khi đủ can đảm để thinh lặng nhìn lại bản thân. Chính trong một thế giới ồn ào như thế, Đức Maria Trinh Vương hiện lên như một người Mẹ của thinh lặng, một người Mẹ không nói nhiều nhưng mỗi lời Mẹ nói đều phát xuất từ một tâm hồn đầy tràn Thiên Chúa. Mẹ không dùng những lời lớn lao để chứng minh giá trị của mình. Mẹ không tìm cách làm cho người khác chú ý đến mình. Mẹ không vội vàng lên tiếng trước mọi biến cố. Mẹ biết im lặng để lắng nghe, biết âm thầm để suy niệm, biết giữ kín trong lòng những điều chưa thể hiểu và biết trao tất cả cho Thiên Chúa. Vì thế, bước vào ngày thứ tư sống dưới sự hướng dẫn của Đức Maria Trinh Vương, Mẹ mời gọi mỗi người chúng ta học lại bài học tưởng như rất đơn giản nhưng vô cùng khó khăn: bài học thinh lặng.
Thinh lặng của Đức Maria không phải là sự câm nín vì sợ hãi, cũng không phải là thái độ thờ ơ trước những gì đang xảy ra. Thinh lặng của Mẹ là một sự hiện diện sâu xa, một sự lắng nghe trọn vẹn và một thái độ mở lòng để Thiên Chúa hành động. Trong biến cố Truyền Tin, trước lời chào và sứ điệp của sứ thần Gabriel, Mẹ không phản ứng hấp tấp. Mẹ bối rối và tự hỏi lời chào ấy có ý nghĩa gì. Mẹ không vội tin theo một cách mù quáng, nhưng cũng không dùng những lý luận của mình để khước từ chương trình Thiên Chúa. Mẹ lắng nghe, suy nghĩ, đặt câu hỏi và cuối cùng thưa lời xin vâng. Chính trong thinh lặng, Mẹ nhận ra tiếng Chúa. Chính trong thinh lặng, Mẹ phân định điều Thiên Chúa muốn. Chính trong thinh lặng, Mẹ có đủ tự do nội tâm để trao cả cuộc đời cho một chương trình lớn hơn mọi dự tính riêng tư. Nếu tâm hồn Mẹ đầy những tiếng nói của tham vọng, lo sợ, tự ái hay tính toán, có lẽ Mẹ đã không thể nghe được lời mời gọi của Thiên Chúa. Nếu Mẹ chỉ muốn bảo vệ sự an toàn của mình, Mẹ đã không thể thưa: “Này tôi là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Lời xin vâng ấy được sinh ra từ một tâm hồn đã biết thinh lặng trước mặt Chúa.
Khi Chúa Giêsu được sinh ra tại Bêlem, chung quanh Hài Nhi có tiếng hát của các thiên thần, có lời kể của các mục đồng, có sự ngạc nhiên của những người nghe biết sự việc. Tin Mừng cho biết mọi người đều ngạc nhiên về những điều các mục đồng thuật lại, còn Đức Maria thì ghi nhớ tất cả những điều ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng. Mẹ không vội giải thích. Mẹ không tìm cách kể cho mọi người nghe về đặc ân của mình. Mẹ không đứng giữa đám đông để nói rằng mình đã được sứ thần truyền tin, rằng Con Trẻ này là Con Đấng Tối Cao, rằng mình là người được Thiên Chúa tuyển chọn. Mẹ chỉ lặng lẽ ghi nhớ và suy niệm. Có những điều quá lớn lao mà ngôn ngữ con người không thể diễn tả. Có những mầu nhiệm chỉ có thể được đón nhận trong thinh lặng. Có những công trình của Thiên Chúa cần thời gian để hiểu, cần cầu nguyện để nhận ra và cần lòng tin để đón nhận. Đức Maria không đòi phải hiểu mọi sự ngay lập tức. Mẹ chấp nhận bước đi từng ngày trong ánh sáng vừa đủ mà Thiên Chúa ban cho. Đây là điều rất khác với con người hôm nay. Chúng ta thường muốn có câu trả lời ngay, muốn biết rõ mọi chuyện, muốn hiểu hết mọi biến cố và muốn Thiên Chúa giải thích cho mình vì sao điều này hay điều kia xảy đến. Khi không hiểu, chúng ta dễ than trách. Khi không thấy đường đi, chúng ta dễ mất bình an. Khi lời cầu xin chưa được đáp lại, chúng ta dễ tưởng rằng Thiên Chúa đã bỏ quên mình. Đức Maria dạy chúng ta rằng có những lúc đức tin không phải là hiểu hết, nhưng là biết thinh lặng, ghi nhớ và tiếp tục bước đi.
Thinh lặng của Mẹ còn hiện rõ trong những năm tháng tại Nazareth. Tin Mừng không thuật lại nhiều về quãng đời ẩn dật của Chúa Giêsu. Ba mươi năm sống trong một mái nhà nghèo khó hầu như trôi qua trong thinh lặng. Không có những phép lạ vang dội, không có những đám đông đi theo, không có những lời tung hô, cũng không có những hoạt động khiến mọi người phải chú ý. Chỉ có những công việc rất bình thường: cầu nguyện, lao động, chăm sóc gia đình, chuẩn bị bữa ăn, giữ gìn mái ấm và sống những bổn phận nhỏ bé mỗi ngày. Đức Maria đã sống phần lớn cuộc đời mình trong sự âm thầm ấy. Mẹ không cần phải xuất hiện trước công chúng để cảm thấy mình có giá trị. Mẹ không cần người khác nhìn thấy những hy sinh của mình. Mẹ không cần được khen ngợi mới tiếp tục phục vụ. Mẹ hiểu rằng trước mặt Thiên Chúa, một công việc nhỏ được thực hiện với tình yêu cũng có giá trị lớn lao. Một bữa cơm được chuẩn bị trong yêu thương, một căn nhà được chăm sóc trong bình an, một lời cầu nguyện thầm kín, một hy sinh không ai biết đến đều có thể trở thành của lễ đẹp lòng Chúa. Nhìn vào đời sống của Đức Maria, chúng ta nhận ra rằng sự thánh thiện không nhất thiết phải ồn ào. Những gì cao quý nhất thường được hình thành trong âm thầm. Hạt giống nảy mầm trong lòng đất mà không gây tiếng động. Men làm dậy cả khối bột một cách kín đáo. Ánh bình minh đến rất nhẹ nhàng nhưng có thể xua tan cả một đêm dài. Thiên Chúa cũng thường thực hiện những công trình lớn lao trong những tâm hồn biết sống âm thầm và thinh lặng.
Trong biến cố tìm thấy Chúa Giêsu trong Đền Thờ, Đức Maria và thánh Giuse đã trải qua ba ngày đau khổ vì không thấy Con. Khi tìm được Chúa, Mẹ hỏi: “Con ơi, sao Con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha Con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm Con!” Chúa Giêsu trả lời rằng Người phải ở nhà của Cha Người. Tin Mừng ghi nhận Đức Maria và thánh Giuse không hiểu lời Người nói, nhưng Mẹ tiếp tục ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng. Mẹ không hiểu nhưng không nổi giận. Mẹ không hiểu nhưng không từ bỏ. Mẹ không hiểu nhưng vẫn tin tưởng. Thinh lặng của Mẹ ở đây không phải là thinh lặng của một người không có gì để nói, mà là thinh lặng của một người chấp nhận rằng Thiên Chúa có những con đường vượt quá suy nghĩ của mình. Có lẽ trong đời sống, chúng ta cũng nhiều lần không hiểu được những gì Chúa cho phép xảy ra. Chúng ta không hiểu vì sao người tốt phải đau khổ, vì sao một gia đình đạo đức lại gặp nhiều thử thách, vì sao người thân ra đi quá sớm, vì sao một lời cầu nguyện chân thành vẫn chưa được đáp lại, vì sao một dự tính tốt đẹp lại thất bại. Trong những lúc ấy, con người thường vội kết luận, vội trách Chúa, vội tìm người để đổ lỗi. Đức Maria lại chọn thinh lặng và ghi nhớ. Mẹ không giải quyết mầu nhiệm bằng sự nóng nảy. Mẹ mang điều mình chưa hiểu vào trong cầu nguyện. Mẹ để thời gian và ân sủng Thiên Chúa soi sáng. Mẹ tin rằng dù chưa hiểu, mình vẫn đang được Thiên Chúa dẫn dắt.
Thinh lặng của Mẹ đặc biệt sâu thẳm dưới chân thập giá. Trên đồi Canvê, Mẹ chứng kiến Con mình bị chế nhạo, bị đánh đập, bị đóng đinh và chết trong đau đớn. Không ai có thể hiểu hết nỗi đau của Mẹ lúc ấy. Con mà Mẹ đã cưu mang, sinh hạ, nuôi dưỡng và yêu thương nay bị đối xử như một tội nhân. Con là Đấng vô tội nhưng lại chịu bản án bất công. Con đã chữa lành, tha thứ và ban sự sống, nhưng đáp lại, người ta trao cho Người thập giá. Trước tất cả những điều ấy, Đức Maria không nguyền rủa những kẻ làm hại Con mình. Mẹ không gào thét đòi công lý cho bản thân. Mẹ không bỏ chạy khỏi thập giá. Mẹ đứng đó. Sự thinh lặng của Mẹ dưới chân thập giá là một sự thinh lặng đầy đau đớn nhưng cũng đầy lòng tin. Mẹ không hiểu vì sao lời sứ thần nói rằng Con của Mẹ sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao, sẽ trị vì và triều đại Người sẽ vô cùng vô tận, nay dường như lại kết thúc trong thất bại. Mẹ không thấy trước được ánh sáng Phục Sinh, nhưng Mẹ vẫn ở lại. Thinh lặng của Mẹ không phải là đầu hàng tuyệt vọng, mà là lòng trung tín đến cùng. Mẹ tin vào Thiên Chúa ngay cả khi mọi dấu chỉ bên ngoài dường như trái ngược với lời hứa. Mẹ dạy chúng ta rằng thinh lặng đẹp nhất không phải là thinh lặng khi mọi sự thuận lợi, nhưng là thinh lặng của lòng tin giữa những lúc đau đớn và tối tăm.
Ngày nay, nhiều người nói rất nhanh nhưng nghe rất chậm. Người ta dễ đáp trả trước khi hiểu, dễ phê phán trước khi biết đầy đủ sự việc, dễ truyền đi một thông tin trước khi kiểm chứng và dễ làm tổn thương người khác bằng những lời nói thiếu suy nghĩ. Chỉ một câu nói trong nóng giận có thể phá vỡ một tương quan đã được xây dựng nhiều năm. Chỉ một lời nhận xét thiếu tế nhị có thể để lại vết thương lâu dài trong lòng người khác. Chỉ một tin đồn được chia sẻ vô trách nhiệm có thể làm tổn hại danh dự của một con người. Nhiều gia đình mất bình an không phải vì những vấn đề quá lớn, nhưng vì các thành viên không biết dừng lại trước khi nói. Vợ chồng nói với nhau trong lúc tức giận. Cha mẹ quở trách con cái bằng những lời quá nặng nề. Con cái trả lời cha mẹ bằng thái độ thiếu kính trọng. Trong cộng đoàn, người ta dễ bàn tán về khuyết điểm của nhau hơn là cầu nguyện cho nhau. Trên mạng xã hội, người ta sẵn sàng phán xét một con người chỉ từ một hình ảnh, một đoạn phim hay một câu chuyện chưa được kiểm chứng. Đức Maria Trinh Vương mời gọi chúng ta tập thinh lặng, không phải để trốn tránh sự thật, nhưng để lời nói của mình được thanh luyện bởi tình yêu, sự khôn ngoan và lòng kính trọng.
Thinh lặng giúp chúng ta không nói những điều không cần nói. Có những điều đúng nhưng không nhất thiết phải nói ra. Có những sự thật cần được trình bày đúng lúc, đúng nơi và với đúng thái độ. Nói sự thật không có nghĩa là được phép làm nhục người khác. Góp ý không đồng nghĩa với chỉ trích. Sửa lỗi không có nghĩa là hạ thấp. Có những người lấy lý do mình thẳng tính để nói những lời gây tổn thương. Họ cho rằng mình chỉ nói thật, nhưng sự thật không đi cùng bác ái có thể trở thành một thứ vũ khí. Đức Maria dạy chúng ta biết giữ lại một lời có thể làm đau người khác, biết chờ cho cơn nóng giận qua đi, biết cầu nguyện trước khi góp ý và biết đặt câu hỏi: lời mình sắp nói có cần thiết không, có đúng sự thật không, có giúp ích không, có phát xuất từ tình yêu không? Một người trưởng thành không phải là người có thể nói mọi điều mình nghĩ, mà là người biết điều gì nên nói, nói lúc nào và nói bằng cách nào.
Thinh lặng cũng giúp chúng ta lắng nghe người khác. Nhiều khi chúng ta tưởng mình đang lắng nghe, nhưng thực ra chỉ đang chờ người khác nói xong để đưa ra ý kiến của mình. Chúng ta nghe bằng đôi tai nhưng không nghe bằng trái tim. Khi người khác chia sẻ nỗi đau, chúng ta vội đưa ra lời khuyên. Khi họ kể một thất bại, chúng ta vội phân tích xem họ đã sai ở đâu. Khi họ khóc, chúng ta vội bảo họ phải mạnh mẽ. Có những lúc người đau khổ không cần một bài giảng, không cần một lời giải thích, cũng không cần ai đó sửa chữa tất cả mọi vấn đề. Họ chỉ cần một người có thể ngồi bên cạnh và lắng nghe. Sự hiện diện thinh lặng đôi khi có sức an ủi hơn rất nhiều lời nói. Đức Maria tại tiệc cưới Cana đã nhận ra nỗi thiếu thốn của gia chủ. Mẹ không làm cho họ xấu hổ, không nói lớn tiếng cho mọi người biết họ đã hết rượu. Mẹ âm thầm trình bày với Chúa Giêsu: “Họ hết rượu rồi.” Sự tế nhị của Mẹ được sinh ra từ một tâm hồn biết thinh lặng, quan sát và cảm thông. Người nói quá nhiều thường khó nhận ra nỗi đau âm thầm của người khác. Người biết thinh lặng sẽ nghe được cả những điều không được nói thành lời.
Thinh lặng còn là điều kiện để con người gặp gỡ chính mình. Khi không còn những tiếng động bên ngoài, chúng ta mới có thể nghe thấy những xáo trộn bên trong. Có những nỗi buồn chúng ta cố che lấp bằng công việc. Có những vết thương chúng ta tránh đối diện bằng những cuộc vui. Có những sai lầm chúng ta không muốn nhìn nhận nên luôn tìm cách nói về lỗi của người khác. Có những khoảng trống trong tâm hồn chúng ta cố lấp đầy bằng mua sắm, giải trí, điện thoại hay mạng xã hội. Nhưng khi thinh lặng, chúng ta bắt đầu nhận ra mình đang mệt mỏi, đang giận dữ, đang ghen tị, đang bất an hay đang sống xa Chúa. Chính vì thế, nhiều người sợ thinh lặng. Họ sợ phải gặp lại chính mình. Họ sợ những câu hỏi mà tâm hồn có thể đặt ra. Họ sợ nhận thấy đời sống mình đang đi sai hướng. Đức Maria không sợ thinh lặng bởi tâm hồn Mẹ thuộc trọn về Chúa. Mẹ mời chúng ta bước vào thinh lặng không phải để tự kết án, nhưng để cho ánh sáng Chúa soi chiếu, chữa lành và dẫn đường. Chỉ khi thành thật với chính mình, chúng ta mới có thể bắt đầu lại.
Thinh lặng Kitô giáo không chỉ là không nói. Một người có thể không nói gì nhưng tâm trí vẫn đầy những tranh luận, phán xét và giận dữ. Một người có thể ngồi yên nhưng bên trong lại ồn ào bởi tham vọng, ganh tị, sợ hãi hay lo lắng. Thinh lặng thật sự là sự bình an của một tâm hồn đặt mình trước mặt Chúa. Đó là lúc con người ngừng tìm cách kiểm soát mọi sự, ngừng bắt Thiên Chúa phải làm theo ý mình và ngừng để những tiếng nói của thế gian chi phối. Trong thinh lặng, chúng ta không chỉ nói với Chúa mà còn để Chúa nói với chúng ta. Nhiều khi giờ cầu nguyện của chúng ta đầy lời. Chúng ta đọc hết kinh này đến kinh khác, trình bày hết nhu cầu này đến nhu cầu khác, nhưng không dành một phút để lắng nghe. Chúng ta muốn Chúa nghe mình mà ít khi tự hỏi mình có đang nghe Chúa hay không. Đức Maria Trinh Vương dạy chúng ta một lối cầu nguyện sâu xa hơn: ở lại trước mặt Chúa, trao cho Người những gì đang có trong lòng rồi thinh lặng để Người hành động.
Trong thinh lặng, Lời Chúa mới có thể bén rễ. Nếu chỉ đọc Lời Chúa rồi lập tức chuyển sang một công việc khác, Lời ấy khó thấm sâu vào tâm hồn. Đức Maria không chỉ nghe lời sứ thần rồi quên đi. Mẹ ghi nhớ và suy niệm. Mỗi người chúng ta cũng cần có những khoảng dừng để một câu Lời Chúa đi vào cuộc sống. Có thể đó là lời: “Đừng sợ.” Có thể là: “Ơn Ta đủ cho con.” Có thể là: “Hãy ở lại trong tình thương của Thầy.” Có thể là: “Phúc thay ai xây dựng hòa bình.” Một câu Lời Chúa được giữ trong lòng có thể nâng đỡ chúng ta suốt cả ngày. Nhưng để giữ được Lời, tâm hồn phải có chỗ trống. Một căn phòng chất đầy đồ đạc thì không còn chỗ để đón thêm điều gì. Một tâm hồn đầy tiếng ồn cũng khó có chỗ cho Lời Chúa. Bởi thế, thinh lặng không phải là một sự lãng phí thời gian. Thinh lặng là dọn chỗ cho Thiên Chúa.
Mẹ cũng dạy chúng ta thinh lặng trước những lời khen. Khi được bà Êlisabét ca ngợi là người có phúc, Đức Maria không giữ lời khen cho mình. Mẹ lập tức hướng tất cả về Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa.” Người khiêm nhường không cần phải phủ nhận những điều tốt đẹp Thiên Chúa đã thực hiện nơi mình, nhưng họ biết rằng mọi sự đều là ân huệ. Trong cuộc sống, khi được khen ngợi, chúng ta dễ nói nhiều về mình, dễ kể thêm những thành công và dễ tìm cách để người khác tiếp tục chú ý. Đức Maria lại thinh lặng trước vinh quang riêng và cất tiếng ca tụng Thiên Chúa. Mẹ nhắc chúng ta rằng điều tốt đẹp nơi mình không phải để mình tự tôn, nhưng để làm cho người khác nhận ra lòng thương xót của Chúa. Một tâm hồn biết thinh lặng trước lời khen sẽ không dễ bị kiêu ngạo điều khiển.
Mẹ còn dạy chúng ta thinh lặng trước những hiểu lầm. Có những lúc người khác nghĩ sai về chúng ta. Có những lời giải thích không được lắng nghe. Có những việc tốt bị hiểu theo hướng tiêu cực. Phản ứng tự nhiên của con người là muốn biện minh ngay, muốn chứng minh mình đúng và muốn mọi người đứng về phía mình. Dĩ nhiên, có những hoàn cảnh cần phải lên tiếng để bảo vệ sự thật, công lý hay người vô tội. Nhưng cũng có những trường hợp càng giải thích càng làm cho sự việc phức tạp hơn. Khi ấy, thinh lặng không phải là yếu đuối mà là một sức mạnh. Đức Maria đã mang thai bởi quyền năng Chúa Thánh Thần, nhưng Mẹ không tự mình đi khắp nơi để giải thích. Mẹ tín thác rằng Thiên Chúa sẽ có cách bảo vệ công trình của Người. Thinh lặng trước hiểu lầm đòi hỏi lòng khiêm nhường rất lớn, bởi chúng ta phải chấp nhận rằng không phải ai cũng hiểu mình và không phải lúc nào danh dự của mình cũng được phục hồi ngay. Người sống trước mặt Thiên Chúa có thể bình an ngay cả khi chưa được con người nhìn nhận đúng.
Tuy nhiên, học thinh lặng với Đức Maria không có nghĩa là im tiếng trước bất công, bạo lực hay sự dữ. Đức Maria thinh lặng để nghe Chúa và thưa lời xin vâng. Mẹ cũng lên tiếng khi cần thiết. Mẹ cất lời ca ngợi Thiên Chúa trong bài Magnificat, một lời kinh mạnh mẽ loan báo rằng Thiên Chúa hạ bệ những ai quyền thế và nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Mẹ lên tiếng tại Cana để trình bày nhu cầu của người khác. Vì thế, thinh lặng Kitô giáo không phải là thái độ nhu nhược. Thinh lặng giúp lời nói trở nên đúng đắn hơn. Người biết thinh lặng sẽ không nói vì tự ái, nhưng nói vì sự thật. Họ không lên tiếng để thắng một cuộc tranh luận, nhưng để bảo vệ con người. Họ không nói nhằm làm mình nổi bật, nhưng để Thiên Chúa được nhận biết. Có lúc yêu thương đòi ta im lặng. Có lúc yêu thương buộc ta phải lên tiếng. Chỉ một tâm hồn thinh lặng trước Chúa mới có thể phân định được lúc nào nên nói và lúc nào nên im.
Trong ngày thứ tư này, Mẹ mời chúng ta thực hành những khoảng thinh lặng cụ thể. Hãy bắt đầu ngày mới bằng vài phút không điện thoại, không tin tức và không những âm thanh bên ngoài. Hãy làm dấu thánh giá, ý thức mình đang ở trước mặt Chúa và thưa: “Lạy Chúa, xin cho con nghe được tiếng Ngài.” Hãy chọn một câu Lời Chúa để ghi nhớ trong ngày. Khi gặp một điều trái ý, đừng phản ứng ngay. Hãy hít thở, đọc thầm một kinh Kính Mừng và xin Mẹ giúp mình trả lời bằng bình an. Khi nghe một câu chuyện liên quan đến khuyết điểm của người khác, hãy biết dừng lại, không thêm thắt, không truyền đi và không biến đời tư của họ thành đề tài giải trí. Khi có người cần chia sẻ, hãy lắng nghe họ cho trọn câu. Đừng cắt lời. Đừng vội phán xét. Đừng biến câu chuyện của họ thành câu chuyện của mình. Buổi tối, hãy tắt bớt những thiết bị gây tiếng động, ngồi thinh lặng trước Chúa và nhìn lại ngày sống: hôm nay mình đã nói lời nào không cần thiết, lời nào làm tổn thương người khác, lời nào phát xuất từ tự ái? Đồng thời, cũng hãy nhận ra những lúc mình đã biết im lặng, biết lắng nghe và biết gìn giữ bình an.
Có thể chúng ta sẽ thấy thinh lặng rất khó. Chỉ vài phút yên tĩnh, tâm trí đã chạy theo hàng trăm ý nghĩ. Những việc chưa làm, những lời người khác đã nói, những lo lắng cho ngày mai và những ký ức cũ liên tục xuất hiện. Đừng nản lòng. Thinh lặng cũng là một nhân đức cần được tập luyện. Khi tâm trí phân tán, hãy nhẹ nhàng trở về với sự hiện diện của Chúa. Có thể lặp lại một lời nguyện ngắn: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa”; hoặc: “Lạy Mẹ Maria, xin giữ lòng con trong bình an.” Không cần cố tạo ra cảm xúc đặc biệt. Không cần phải thấy điều gì lạ thường. Chỉ cần ở lại. Một đứa trẻ ngồi bên mẹ không nhất thiết phải nói liên tục. Chỉ cần biết mẹ đang ở đó, nó đã cảm thấy an toàn. Chúng ta cũng vậy. Trong cầu nguyện, có những lúc không biết phải nói gì, nhưng chỉ cần ở lại trước Chúa. Chính sự hiện diện trung thành ấy đã là một lời cầu nguyện.
Đức Maria Trinh Vương là Nữ Vương của thinh lặng vì cả cuộc đời Mẹ là một không gian dành cho Thiên Chúa. Mẹ không chiếm chỗ của Chúa bằng cái tôi của mình. Mẹ không làm lu mờ Con bằng những đòi hỏi riêng. Mẹ luôn hướng về Chúa Giêsu và dẫn người khác đến với Người. Lời cuối cùng của Mẹ được ghi lại trong Tin Mừng là: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.” Sau lời ấy, Mẹ lui vào thinh lặng. Mẹ không giữ người khác lại bên mình. Mẹ trao họ cho Chúa Giêsu. Đây cũng là dấu chỉ của một đời sống thiêng liêng trưởng thành: càng gần Mẹ, chúng ta càng biết lắng nghe Chúa Giêsu; càng yêu mến Mẹ, chúng ta càng để lời Chúa hướng dẫn; càng sống dưới sự che chở của Mẹ, chúng ta càng bớt nói về mình và biết làm theo điều Chúa muốn.
Lạy Đức Maria Trinh Vương, giữa một thế giới đầy tiếng động, xin Mẹ dạy con yêu quý sự thinh lặng. Xin giúp con biết thinh lặng để nghe tiếng Chúa, thinh lặng để hiểu chính mình, thinh lặng để cảm nhận nỗi đau của người khác và thinh lặng để không làm tổn thương ai bằng những lời thiếu suy nghĩ. Xin Mẹ giữ miệng lưỡi con khỏi những lời nói xấu, những lời nóng giận, những lời khoe khoang và những lời xét đoán. Xin cho con biết nói khi sự thật và tình yêu đòi hỏi, nhưng cũng biết im lặng khi lời nói chỉ làm gia tăng chia rẽ. Khi con chưa hiểu đường lối của Chúa, xin dạy con ghi nhớ và suy niệm như Mẹ. Khi con bị hiểu lầm, xin cho con biết tín thác. Khi con đau khổ, xin giúp con đứng vững dưới chân thập giá. Khi lòng con xao động, xin đưa con trở về với sự hiện diện bình an của Thiên Chúa. Xin biến tâm hồn con thành một căn phòng thinh lặng, nơi Chúa Giêsu được đón nhận, yêu mến và tôn thờ. Và xin cho từ sự thinh lặng ấy, mọi lời con nói ra đều mang lại sự thật, lòng thương xót, niềm hy vọng và bình an cho những người con gặp gỡ. Amen.