NGÀY 5 – MẸ DẠY CON CẦU NGUYỆN
Lm Anmai, CssR
Trong hành trình ba mươi ngày sống dưới sự hướng dẫn của Đức Maria Trinh Vương, hôm nay con được Mẹ dẫn vào một nơi rất sâu, rất lặng và cũng rất cần thiết cho đời sống đức tin: đó là cầu nguyện. Mẹ không dạy con cầu nguyện bằng những lời cao siêu, cũng không đặt trên vai con những đòi hỏi nặng nề. Mẹ chỉ nhẹ nhàng đưa con trở về trước mặt Chúa, giúp con biết ở lại với Chúa, biết lắng nghe Chúa và biết trao cả cuộc đời mình cho Chúa. Nhìn vào cuộc đời của Mẹ, con nhận ra rằng Mẹ là người phụ nữ của cầu nguyện. Mọi biến cố vui buồn, mọi chọn lựa lớn nhỏ, mọi thử thách và hy vọng của Mẹ đều được đặt trong tương quan với Thiên Chúa. Mẹ cầu nguyện không chỉ khi cuộc đời bình an, nhưng cả khi không hiểu điều đang xảy đến. Mẹ cầu nguyện không chỉ trong Đền Thờ, nhưng giữa những công việc âm thầm của mái nhà Nadarét, trên đường đi thăm bà Êlisabét, trong cảnh nghèo khó tại Bêlem, trên hành trình trốn sang Ai Cập, trong những năm tháng nuôi dưỡng Chúa Giêsu và cả dưới chân thập giá. Đời Mẹ trở thành một lời cầu nguyện liên lỉ bởi vì Mẹ luôn sống trước mặt Chúa.
Cầu nguyện trước hết không phải là nói thật nhiều, nhưng là nhận ra rằng Chúa đang ở đó và con đang ở trước mặt Người. Có những lúc con nghĩ rằng mình chỉ cầu nguyện khi đọc thật nhiều kinh, khi nói được những lời hay, khi cảm thấy lòng sốt sắng hoặc khi tìm được một nơi hoàn toàn yên tĩnh. Nhưng Mẹ dạy con rằng cầu nguyện bắt đầu từ một trái tim biết hướng về Chúa. Một ánh mắt ngước lên Chúa, một tiếng thở dài trong đau đớn, một lời cảm tạ nhỏ bé, một sự thinh lặng đầy tín thác cũng có thể trở thành lời cầu nguyện. Mẹ đã không để lại cho con những bài diễn thuyết dài, nhưng cuộc đời Mẹ lại là một cuộc đối thoại không ngừng với Thiên Chúa. Trong ngày Truyền Tin, Mẹ đã lắng nghe. Khi chưa hiểu, Mẹ đã hỏi. Khi nhận ra thánh ý Chúa, Mẹ đã thưa xin vâng. Khi được đầy tràn niềm vui, Mẹ đã cất lời ngợi khen: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa.” Khi gặp những điều khó hiểu, Mẹ ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng. Cầu nguyện nơi Mẹ vừa có lời nói, vừa có sự thinh lặng; vừa có niềm vui, vừa có nước mắt; vừa có câu hỏi, vừa có sự phó thác.
Mẹ dạy con đừng chỉ tìm đến Chúa khi gặp khó khăn. Thật ra, nhiều lần con chỉ nhớ đến việc cầu nguyện khi bệnh tật, khi công việc bế tắc, khi gia đình bất hòa, khi lòng đau khổ hoặc khi không còn tìm được một lối thoát. Khi ấy, con chạy đến với Chúa như người ta tìm một phương thế giải quyết vấn đề. Nếu lời cầu xin được nhận lời theo ý mình, con vui mừng và cảm tạ; nhưng nếu phải chờ đợi, con lại buồn phiền, thất vọng, thậm chí nghi ngờ tình thương của Chúa. Mẹ dạy con một cách cầu nguyện trưởng thành hơn. Cầu nguyện không phải là buộc Chúa làm theo điều con muốn, nhưng là để Chúa biến đổi lòng con, giúp con nhận ra điều Người muốn và ban cho con sức mạnh để thi hành. Mẹ đã không cầu xin để cuộc đời mình khỏi mọi gian nan, nhưng Mẹ xin cho thánh ý Chúa được thực hiện. Mẹ không được miễn trừ khỏi đau khổ, nhưng nhờ cầu nguyện, Mẹ có đủ sức đứng vững trong đau khổ. Mẹ không luôn hiểu ngay mọi biến cố, nhưng Mẹ tin rằng Thiên Chúa vẫn đang dẫn dắt lịch sử đời Mẹ.
Con người hôm nay thường sống quá vội. Ngay từ sáng sớm, lòng con đã đầy những công việc, những cuộc hẹn, những tin tức và những bận tâm. Con cầm điện thoại trước khi làm dấu thánh giá, đọc những lời của người đời trước khi đọc Lời Chúa, để những âm thanh của thế gian đi vào lòng trước khi dành cho Chúa một phút thinh lặng. Con nói rằng mình không có thời giờ cầu nguyện, nhưng lại có thể dành nhiều giờ cho những điều không thực sự cần thiết. Mẹ không trách mắng con, nhưng Mẹ dịu dàng mời con sắp xếp lại đời sống. Không phải vì Chúa cần những lời cầu nguyện của con, nhưng vì chính con cần được ở bên Chúa. Một ngày không cầu nguyện rất dễ trở thành một ngày con chỉ sống bằng sức riêng, hành động theo cảm xúc riêng và đánh giá mọi sự bằng cái nhìn hạn hẹp của mình. Khi thiếu cầu nguyện, con dễ nóng giận, dễ tổn thương, dễ nói lời làm đau người khác, dễ tìm mình trong công việc và dễ ngã lòng trước những khó khăn. Cầu nguyện không làm cho mọi vấn đề lập tức biến mất, nhưng làm cho con có một trái tim khác để đối diện với vấn đề.
Mẹ dạy con hãy dành cho Chúa những giờ phút tốt đẹp nhất, chứ không phải chỉ dành cho Chúa phần thời gian còn thừa. Có thể con không bắt đầu bằng những giờ cầu nguyện dài. Mẹ chỉ mời con trung thành với những điều nhỏ bé. Mỗi sáng, trước khi bước vào công việc, con có thể thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con xin dâng ngày hôm nay cho Chúa. Xin hướng dẫn mọi suy nghĩ, lời nói và việc làm của con.” Trong ngày, giữa những bận rộn, con có thể dừng lại một chút để nhớ rằng Chúa đang hiện diện. Khi gặp một người khó chịu, con có thể âm thầm xin Chúa ban cho mình sự hiền lành. Khi đứng trước một quyết định, con có thể hỏi: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?” Khi nhận được một niềm vui, con hãy cảm tạ. Khi phạm lỗi, con hãy thành thật xin tha thứ. Khi đêm xuống, con nhìn lại một ngày đã qua trong ánh sáng của Chúa, cảm ơn vì những điều tốt lành, xin lỗi vì những thiếu sót và phó thác giấc ngủ trong tay Người. Những lời nguyện nhỏ bé ấy, khi được lặp lại bằng lòng trung thành, sẽ dần biến cả ngày sống thành một lời cầu nguyện.
Mẹ cũng dạy con cầu nguyện bằng Lời Chúa. Có lúc con không biết phải nói gì với Chúa, vì lòng quá khô khan hoặc vì nỗi đau quá lớn. Khi ấy, con hãy mở Kinh Thánh và để Chúa nói trước. Một câu Tin Mừng được đọc chậm rãi có thể trở thành ánh sáng cho cả ngày. Con không cần đọc thật nhiều, nhưng cần đọc với lòng lắng nghe. Con có thể tự hỏi: Chúa đang nói gì với con qua lời này? Điều gì trong đời con cần được thay đổi? Chúa đang mời con tin tưởng, tha thứ, phục vụ hay từ bỏ điều gì? Mẹ là người đã cưu mang Ngôi Lời trong lòng và trong thân xác. Mẹ cũng muốn dạy con biết cưu mang Lời Chúa trong tâm hồn, để Lời ấy lớn lên, biến đổi con và sinh hoa trái trong đời sống. Khi cầu nguyện với Lời Chúa, con không chỉ tìm một ý tưởng đẹp, nhưng để chính Chúa gặp gỡ và dẫn dắt con.
Mẹ dạy con đừng sợ những lúc cầu nguyện khô khan. Có những ngày con cầu nguyện mà chẳng cảm thấy gì. Lời kinh trở nên nặng nề, tâm trí chia trí, lòng không có chút sốt sắng nào. Con tưởng rằng những giờ cầu nguyện ấy vô ích. Nhưng Mẹ nhắc con rằng giá trị của cầu nguyện không nằm nơi cảm xúc, mà nằm ở tình yêu và lòng trung thành. Một người mẹ ngồi bên giường đứa con đau bệnh có thể không nói được lời nào, nhưng sự hiện diện của bà đã là tình yêu. Cũng vậy, khi con ở lại trước mặt Chúa dù lòng khô khan, con đang thưa với Người rằng: “Lạy Chúa, dù con không cảm thấy gì, con vẫn tin Chúa đang ở đây. Dù con không biết nói gì, con vẫn muốn ở lại với Chúa.” Chính những lúc ấy, lời cầu nguyện được thanh luyện khỏi việc tìm kiếm cảm giác dễ chịu. Con học yêu Chúa vì chính Chúa, chứ không chỉ vì những an ủi Chúa ban.
Mẹ cũng dạy con đem cả những yếu đuối và tội lỗi vào trong cầu nguyện. Đừng đợi đến khi con trở nên tốt lành rồi mới đến với Chúa. Đừng vì vừa phạm lỗi mà trốn tránh ánh mắt Người. Chúa không ngạc nhiên trước sự yếu đuối của con. Người đã biết con mỏng giòn hơn chính con biết về mình. Điều Người mong là con thành thật trở về. Khi con cầu nguyện bằng một trái tim sám hối, con có thể nói với Chúa tất cả: sự ích kỷ, lòng ghen tị, những đam mê, sự nóng giận, những vết thương, những thất vọng và cả những điều con xấu hổ không dám nói với ai. Chúa không khinh thường con. Người muốn chữa lành và giải thoát con. Mẹ là người mẹ không bao giờ dẫn con xa Chúa, nhưng luôn đưa con đến gần lòng thương xót của Người. Mẹ không bao che tội lỗi, nhưng cũng không để con tuyệt vọng vì tội lỗi. Mẹ nhắc con hãy đứng dậy, trở về, lãnh nhận bí tích Hòa Giải và bắt đầu lại.
Mẹ dạy con cầu nguyện cho người khác. Tại tiệc cưới Cana, Mẹ đã nhìn thấy nỗi thiếu thốn mà người khác chưa kịp nói ra: “Họ hết rượu rồi.” Lời chuyển cầu của Mẹ rất ngắn, nhưng chứa đầy sự quan tâm và lòng tín thác. Mẹ không ra lệnh cho Chúa Giêsu phải làm gì. Mẹ chỉ trình bày nhu cầu rồi tin tưởng trao tất cả cho Người. Con cũng được mời gọi cầu nguyện như thế. Trong gia đình, có những người đang đau khổ mà không nói. Trong cộng đoàn, có những người mang gánh nặng sau một nụ cười. Trong xã hội, có biết bao bệnh nhân, người nghèo, người già neo đơn, trẻ em bất hạnh, người đang mất niềm tin và những gia đình đứng trước nguy cơ tan vỡ. Cầu nguyện cho họ là một hình thức yêu thương. Có thể con chưa làm được điều gì lớn lao, nhưng con có thể mang tên tuổi và hoàn cảnh của họ đến trước mặt Chúa. Tuy nhiên, lời cầu nguyện chân thành cũng sẽ thôi thúc con hành động. Con không thể xin Chúa an ủi một người đau khổ mà lại lạnh lùng khi gặp họ. Con không thể xin Chúa ban cơm bánh cho người nghèo mà lại đóng kín bàn tay mình. Cầu nguyện đích thực luôn mở lòng con ra với tha nhân.
Mẹ còn dạy con cầu nguyện cho những người làm con đau khổ. Đây là lời cầu nguyện khó nhất. Con dễ cầu xin cho người con yêu mến, nhưng rất khó cầu nguyện cho người xúc phạm, phản bội hoặc hiểu lầm con. Nhiều khi con quỳ trước Chúa mà trong lòng vẫn giữ chặt một nỗi oán giận. Con xin bình an nhưng lại không muốn tha thứ. Con xin Chúa thương xót mình nhưng lại khắt khe với lỗi lầm của người khác. Mẹ đứng dưới chân thập giá, giữa những người chế nhạo và kết án Con của Mẹ. Mẹ không nguyền rủa, không trả thù, không để sự dữ biến trái tim mình thành cay độc. Mẹ muốn dạy con đem người làm con đau khổ vào lời cầu nguyện, không phải để Chúa trừng phạt họ, nhưng để Chúa chữa lành cả họ lẫn con. Có thể con chưa thể tha thứ ngay trong một ngày, nhưng mỗi lần cầu nguyện cho họ, xiềng xích của oán hận sẽ dần được tháo cởi.
Cầu nguyện cũng là biết thinh lặng trước mầu nhiệm. Có những câu hỏi không có lời giải thích dễ dàng: vì sao người tốt lại chịu đau khổ, vì sao một lời cầu xin chân thành vẫn chưa được đáp lại, vì sao một người thân phải ra đi, vì sao những kế hoạch tốt đẹp lại đổ vỡ. Mẹ đã đi qua những câu hỏi ấy. Lời tiên báo của cụ Simêon về lưỡi gươm đâm thâu tâm hồn chắc chắn không phải là điều dễ hiểu. Việc lạc mất Chúa Giêsu trong Đền Thờ, những năm tháng Chúa rời gia đình để thi hành sứ vụ và nhất là cái chết đau thương trên thập giá đều là những mầu nhiệm lớn. Mẹ không có mọi câu trả lời, nhưng Mẹ có một niềm tin lớn hơn mọi câu hỏi. Mẹ ở lại. Mẹ tin. Mẹ chờ đợi. Mẹ trao phó. Cầu nguyện không phải lúc nào cũng giúp con hiểu tại sao, nhưng giúp con tin rằng ngay cả khi con không hiểu, Chúa vẫn yêu thương và không bỏ rơi con.
Mẹ dạy con cầu nguyện với cả thân xác và đời sống. Một đôi tay làm việc lương thiện có thể trở thành đôi tay cầu nguyện. Những bước chân đi thăm một người bệnh có thể trở thành lời kinh. Sự kiên nhẫn chăm sóc người già, nuôi dạy con cái, phục vụ cộng đoàn, âm thầm chu toàn trách nhiệm mỗi ngày đều có thể được dâng lên Chúa. Mẹ đã biến những việc rất bình thường tại Nadarét thành của lễ yêu thương. Mẹ nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc gia đình, đồng hành với Chúa Giêsu và thánh Giuse. Mẹ không cần làm những việc khiến người đời kinh ngạc. Mẹ chỉ làm mọi sự với tình yêu lớn lao và trong sự hiện diện của Thiên Chúa. Mẹ muốn con hiểu rằng cầu nguyện không tách con khỏi đời sống, nhưng giúp con sống đời thường với một tinh thần mới. Khi con làm việc vì yêu Chúa và yêu người, chính công việc ấy trở thành lời cầu nguyện.
Hôm nay, Mẹ mời con nhìn lại đời sống cầu nguyện của mình. Có phải con chỉ cầu nguyện theo thói quen mà lòng ở xa Chúa? Có phải con đọc kinh thật nhanh để hoàn thành một bổn phận? Có phải con xin nhiều nhưng ít cảm tạ, nói nhiều nhưng ít lắng nghe, mong Chúa thay đổi hoàn cảnh nhưng không muốn Chúa thay đổi lòng mình? Có phải con bỏ cầu nguyện vì quá bận, trong khi chính vì bận rộn mà con càng cần cầu nguyện hơn? Mẹ không muốn con tự kết án. Mẹ chỉ mời con bắt đầu lại từ hôm nay. Con hãy dành một khoảng thời gian cụ thể cho Chúa. Hãy tắt bớt những âm thanh bên ngoài. Hãy đặt mình trước sự hiện diện của Người. Hãy nói với Chúa như người con nói với người Cha đầy yêu thương. Hãy kể cho Chúa nghe điều đang làm con vui, điều khiến con lo, người con đang thương, người con đang giận và con đường con chưa biết phải chọn. Sau đó, hãy thinh lặng để Chúa nhìn con và để con được nghỉ ngơi trong Người.
Lạy Đức Maria Trinh Vương, Mẹ là người phụ nữ của cầu nguyện, xin dạy con biết tìm Chúa trong mọi hoàn cảnh của đời mình. Xin giúp con không cầu nguyện chỉ bằng môi miệng, nhưng bằng cả tâm hồn và cuộc sống. Xin dạy con biết lắng nghe trước khi nói, biết cảm tạ trước khi xin, biết phó thác thay vì đòi hỏi và biết tìm thánh ý Chúa hơn là tìm ý riêng. Khi con khô khan, xin giúp con trung thành. Khi con đau khổ, xin giúp con tín thác. Khi con phạm tội, xin dẫn con trở về. Khi con nhận được niềm vui, xin dạy con ngợi khen. Khi con không hiểu đường Chúa dẫn, xin giúp con ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng như Mẹ. Xin Mẹ đưa con đến gần Chúa Giêsu, để mỗi ngày của con, từ lúc thức dậy cho đến khi đêm xuống, đều trở thành một lời cầu nguyện sống động dâng lên Thiên Chúa. Amen.