NGÀY 7 – MẸ DẠY CON LÊN ĐƯỜNG

Thứ năm - 06/08/2026 03:29  26

NGÀY 7 – MẸ DẠY CON LÊN ĐƯỜNG
Lm Anmai, CssR

Trong hành trình đức tin, có những lúc con muốn được dừng lại. Con muốn ở mãi trong nơi quen thuộc, bên những người quen thuộc, với những công việc quen thuộc. Con sợ những đổi thay, sợ phải bắt đầu lại, sợ phải bước vào một con đường mà con chưa nhìn thấy rõ. Con muốn mọi sự phải chắc chắn rồi mới bước đi, muốn mọi câu hỏi phải có lời giải đáp rồi mới dám thưa tiếng xin vâng. Thế nhưng, khi nhìn lên Đức Maria Trinh Vương, con nhận ra rằng cuộc đời của Mẹ là một cuộc lên đường không ngừng. Mẹ không khép mình trong sự an toàn của bản thân, nhưng luôn sẵn sàng rời bỏ điều quen thuộc để đi đến nơi Thiên Chúa muốn Mẹ hiện diện. Sau biến cố truyền tin, Mẹ đã vội vã lên đường đến miền núi để thăm bà Êlisabét. Mẹ vừa đón nhận một mầu nhiệm quá lớn lao, vừa mang trong lòng biết bao điều chưa thể hiểu hết, nhưng Mẹ không ngồi lại để chỉ nghĩ về mình. Mẹ lên đường. Mẹ mang Chúa Giêsu đến cho người khác. Mẹ biến niềm vui được Thiên Chúa viếng thăm thành một hành động cụ thể của yêu thương và phục vụ.

Mẹ lên đường không phải vì con đường ấy dễ dàng. Từ Nadarét đến miền núi Giuđê không phải là một quãng đường ngắn, cũng không phải là một hành trình nhẹ nhàng đối với một thiếu nữ đang mang thai. Mẹ lên đường vì tình yêu thôi thúc. Khi nghe sứ thần báo tin người chị họ đã mang thai trong lúc tuổi già, Mẹ hiểu rằng bà Êlisabét cần một người ở bên, cần một bàn tay giúp đỡ, cần một sự hiện diện cảm thông và chia sẻ. Mẹ không viện lý do rằng mình cũng đang có nhiều điều phải lo. Mẹ không nói rằng mình vừa trải qua một biến cố quá lớn và cần thời gian nghỉ ngơi. Mẹ cũng không chờ người khác lên tiếng mời gọi. Tình yêu đã giúp Mẹ nhận ra điều cần phải làm, và tình yêu cũng ban cho Mẹ sức mạnh để lập tức thực hiện điều ấy. Chính vì thế, việc lên đường của Mẹ không chỉ là một cuộc di chuyển từ nơi này đến nơi khác, nhưng là cuộc ra khỏi chính mình. Mẹ rời bỏ sự tiện nghi để đến với người đang cần Mẹ. Mẹ rời bỏ những bận tâm riêng để quan tâm đến nỗi vất vả của người khác. Mẹ không giữ Chúa Giêsu cho riêng mình, nhưng đem Người đến cho gia đình ông Dacaria. Nơi nào Mẹ đến, nơi đó có Chúa hiện diện; nơi nào có Chúa hiện diện, nơi đó niềm vui được khơi lên, sự sống được thức tỉnh và lời ca ngợi Thiên Chúa được cất cao.

Mẹ Maria kính yêu, nhiều khi con đã không muốn lên đường. Con dễ bằng lòng với đời sống đạo bình lặng của mình. Con nghĩ rằng chỉ cần đọc kinh, dự lễ và tránh phạm tội là đủ. Con quên rằng người môn đệ của Chúa không chỉ được gọi đến để ở bên Chúa, nhưng còn được sai đi. Đức tin không thể chỉ được cất giữ trong nhà thờ, trong sách kinh hay trong những phút cầu nguyện riêng tư. Đức tin phải trở thành những bước chân đi đến với anh chị em. Lời cầu nguyện chân thành phải đưa con đến gần người đau khổ. Thánh lễ con tham dự phải tiếp tục nơi bàn ăn gia đình, nơi công sở, nơi trường học, ngoài đường phố và giữa những cảnh đời đang cần được yêu thương. Nếu con nói rằng con yêu Chúa mà con không muốn đến với người nghèo, người bệnh, người già yếu, người cô đơn, người bị bỏ rơi, thì tình yêu của con vẫn chỉ là lời nói. Nếu con đón nhận Chúa trong Bí tích Thánh Thể mà không muốn đem lòng thương xót của Chúa đến cho người khác, thì con chưa thật sự để Chúa sống trong con.

Mẹ dạy con lên đường không nhất thiết là phải đi đến một nơi thật xa. Có khi cuộc lên đường khó khăn nhất lại là bước từ căn phòng riêng ra để ngồi bên một người thân đang buồn. Có khi lên đường là chủ động gọi điện hỏi thăm một người đã lâu con không quan tâm. Có khi lên đường là đến làm hòa với người mà con đang giận. Có khi lên đường là bước qua thành kiến để đến gần một người con không thích. Có khi lên đường là rời bỏ chiếc điện thoại, một thú vui hay một cuộc giải trí để dành thời gian cho cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em và những người đang cần con hiện diện. Có khi lên đường là ra khỏi sự tự ái, ra khỏi cái tôi, ra khỏi những tính toán hơn thua để thực hiện một nghĩa cử âm thầm. Có khi lên đường là dám bắt đầu lại sau một lần thất bại, dám đứng lên sau một lần vấp ngã, dám trở về với Chúa sau một thời gian sống xa Người. Mỗi cuộc lên đường như thế đều đòi con phải từ bỏ một phần con người cũ, nhưng cũng mở ra trong con một không gian mới để ân sủng của Chúa hoạt động.

Mẹ đã lên đường với Chúa Giêsu trong lòng. Đây chính là bí quyết giúp Mẹ vượt qua những đoạn đường khó khăn. Mẹ không đi một mình. Mẹ mang Đấng Cứu Thế trong cung lòng. Dù con đường có gập ghềnh, dù tương lai còn nhiều điều chưa rõ, Mẹ vẫn bình an vì biết rằng Chúa đang ở cùng Mẹ. Con cũng chỉ có thể lên đường một cách bền bỉ khi con mang Chúa trong lòng. Nếu con chỉ dựa vào sức riêng, con sẽ mau mệt mỏi. Nếu con chỉ hành động vì muốn được khen ngợi, con sẽ dễ thất vọng khi không ai ghi nhận. Nếu con phục vụ để tìm một vị trí, con sẽ chán nản khi phải làm những công việc âm thầm. Nếu con đến với người khác chỉ vì bổn phận, con sẽ dễ bực bội khi gặp sự vô ơn. Nhưng khi con mang Chúa trong lòng, mỗi bước chân của con sẽ trở thành một lời cầu nguyện. Khi con ý thức mình đang đem Chúa đến cho người khác, con sẽ không còn quá bận tâm người ta có biết ơn hay không. Con chỉ mong sao qua lời nói, ánh mắt, nụ cười, sự lắng nghe và những việc làm nhỏ bé của con, người khác cảm nhận được rằng Thiên Chúa vẫn yêu thương họ.

Cuộc lên đường của Mẹ không dừng lại ở nhà bà Êlisabét. Mẹ còn lên đường về Bêlem trong hoàn cảnh khó khăn. Mẹ lên đường sang Ai Cập giữa đêm tối để bảo vệ Hài Nhi Giêsu. Mẹ lên đường trở về Nadarét để sống những tháng năm âm thầm. Mẹ đồng hành với Chúa trên những nẻo đường rao giảng. Mẹ bước theo Con trên đường lên đồi Canvê. Sau khi Chúa về trời, Mẹ tiếp tục hiện diện giữa các môn đệ trong lời cầu nguyện và hy vọng. Mỗi cuộc lên đường của Mẹ đều gắn liền với thánh ý Thiên Chúa. Có con đường dẫn đến niềm vui gặp gỡ; có con đường dẫn vào cảnh lưu đày; có con đường chan chứa bình an; cũng có con đường thấm đầy nước mắt. Nhưng dù đi qua con đường nào, Mẹ vẫn trung tín. Mẹ không chọn đường dễ, Mẹ chọn con đường Chúa muốn. Mẹ không tìm sự an toàn cho mình, Mẹ tìm cách bảo vệ và thực hiện chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Mẹ Maria Trinh Vương dạy con rằng lên đường còn là chấp nhận để Thiên Chúa phá vỡ những dự định riêng. Con thường lập kế hoạch cho cuộc đời mình và mong Chúa chúc lành cho những gì con đã chọn. Khi mọi sự diễn ra đúng ý, con vui vẻ tạ ơn. Nhưng khi Chúa dẫn con sang một hướng khác, con lại lo lắng, than trách và kháng cự. Mẹ thì khác. Mẹ để Thiên Chúa viết nên cuộc đời Mẹ. Mẹ không biết mọi chi tiết của ngày mai, nhưng Mẹ biết Đấng đang dẫn đường là Đấng trung tín. Mẹ không cần nhìn thấy toàn bộ hành trình, Mẹ chỉ cần ánh sáng đủ cho bước chân hiện tại. Mẹ không đòi Thiên Chúa phải giải thích tất cả, Mẹ chỉ hỏi điều mình cần làm và rồi can đảm thực hiện. Xin Mẹ dạy con biết lên đường trong sự phó thác như thế. Xin cho con hiểu rằng sự an toàn đích thực không nằm ở chỗ con kiểm soát được mọi việc, nhưng ở chỗ con để Chúa nắm tay và dẫn dắt.

Có những lần Chúa mời con lên đường qua một biến cố không mong đợi: một căn bệnh, một mất mát, một sự thay đổi công việc, một cuộc chia ly, một thất bại hay một trách nhiệm mới. Những lúc ấy, con chỉ nhìn thấy sự bất tiện và đau đớn, nên con muốn quay lại với quá khứ. Nhưng Mẹ nhắc con rằng có những cánh cửa phải khép lại thì một cánh cửa khác mới có thể mở ra. Có những nơi con phải rời đi để trưởng thành. Có những điều con phải buông bỏ để đôi tay được tự do đón nhận ân sủng mới. Lên đường không có nghĩa là con không sợ, nhưng là con vẫn bước đi trong khi lòng còn sợ hãi. Can đảm không phải là không biết yếu đuối, nhưng là tin rằng sức mạnh của Chúa lớn hơn sự yếu đuối của mình. Mẹ cũng đã từng đứng trước những điều vượt quá khả năng hiểu biết của một con người, nhưng Mẹ không để nỗi sợ giữ chân. Mẹ tin, Mẹ thưa xin vâng và Mẹ bước đi.

Mẹ cũng dạy con rằng người lên đường với Chúa phải có một tâm hồn nhẹ nhàng. Không ai có thể đi xa khi mang quá nhiều hành trang. Con cũng không thể tự do bước theo Chúa nếu lòng còn chất đầy giận hờn, oán trách, tham vọng, thành kiến và những quyến luyến không lành mạnh. Có những hành trang con đã mang quá lâu: một lời xúc phạm năm xưa, một thất bại không thể quên, một mối quan hệ đã đổ vỡ, một ước mơ không thành, một hình ảnh về chính mình mà con luôn cố bảo vệ. Những điều ấy khiến bước chân con nặng nề. Xin Mẹ giúp con biết đặt xuống những gì không còn cần thiết. Xin Mẹ dạy con tha thứ để tâm hồn được nhẹ nhàng, khiêm nhường để không phải luôn chứng minh mình đúng, đơn sơ để không tìm kiếm những điều phức tạp, nghèo khó để không bị của cải trói buộc, và tín thác để không phải mang theo quá nhiều nỗi lo cho ngày mai.

Ngày hôm nay, Mẹ mời con lên đường. Mẹ không đòi con phải làm những việc lớn lao. Mẹ chỉ mời con bắt đầu bằng một bước chân nhỏ. Có thể đó là bước đến gần người trong gia đình mà con đã vô tình xa cách. Có thể đó là một lời hỏi thăm, một lời xin lỗi, một lời cảm ơn, một lời động viên hay một sự giúp đỡ cụ thể. Có thể đó là việc con đến thăm một người đau yếu, dành thời giờ lắng nghe một người cô đơn, chia sẻ một phần của cải với người thiếu thốn, hoặc âm thầm cầu nguyện cho một người đang gặp khó khăn. Điều quan trọng không phải con đi bao xa, nhưng là con có thật sự ra khỏi mình hay không. Một bước chân được thực hiện vì yêu thương cũng có thể trở thành con đường đưa Chúa đến với một tâm hồn.

Lạy Đức Maria Trinh Vương, Mẹ đã lên đường trong sự vâng phục, phục vụ và yêu thương. Xin đừng để con trở thành người chỉ biết đứng nhìn cuộc đời trôi qua. Xin đánh thức con khỏi sự trì trệ, ích kỷ và sợ hãi. Xin giúp con nghe được những tiếng kêu âm thầm của người bên cạnh. Xin cho con nhận ra những nơi đang cần sự hiện diện của con, những người đang chờ một lời an ủi, những tâm hồn đang cần một dấu chỉ hy vọng. Xin Mẹ cầm tay con, dạy con bước đi với Chúa Giêsu trong lòng. Khi đường dài làm con mệt mỏi, xin Mẹ nâng đỡ. Khi bóng tối làm con hoang mang, xin Mẹ nhắc con tin tưởng. Khi thất bại làm con muốn quay về, xin Mẹ giúp con kiên trì. Khi thành công khiến con tự mãn, xin Mẹ giữ con trong khiêm nhường. Xin cho mỗi cuộc lên đường của con không nhằm tìm kiếm bản thân, nhưng để mang Chúa đến cho người khác.

Hôm nay, con xin chọn một người để đến gần, một việc tốt để thực hiện và một sự an toàn ích kỷ để bước ra. Con không chờ đến khi mình hoàn hảo mới lên đường, bởi chính trên đường đi, Chúa sẽ đào luyện và biến đổi con. Con cũng không chờ đến khi mình có đủ mọi điều kiện, bởi điều Chúa cần trước hết là một trái tim sẵn sàng. Xin cho con biết cùng Mẹ thưa với Chúa: “Này con đây.” Xin cho con đứng dậy, mang Chúa trong lòng và vui vẻ bước đi. Bởi nơi nào con đến với tình yêu chân thành, nơi ấy Chúa có thể làm nảy sinh niềm vui; nơi nào con phục vụ trong âm thầm, nơi ấy Nước Chúa đang được mở rộng; và nơi nào con dám ra khỏi mình, nơi ấy con sẽ gặp được chính Chúa đang chờ con nơi những người bé nhỏ nhất.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Xếp hạng: 0 - 0 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Ý cầu nguyện

1786072524047 4877300962146164968 4877300962146164968 5fe9d4b95a6ed44575354c7320a880e1

Videos

Audio

Hình ảnh

 
21 6
Tạ ơn hồng ân Thánh Hiến ngày 21.6.2022
(Nhấn vào để xem thêm hình ảnh)

Nối kết

 

 

 

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập32
  • Hôm nay3,699
  • Tháng hiện tại56,320
  • Tổng lượt truy cập10,283,385

Copyright. 2018 © DONG TRINH VUONG 
Trụ sở chính: 41/2D Ấp Tân Tiến, Xã Xuân Thới Đông, Huyện Hóc Môn, TP HCM
Phone: 
 (028).3891 0676 - 3710 9011; Email biên tập: 
truyenthongtrinhvuong@gmail.com.
© 
Mã nguồn mở  NukeViet CMS  4.3
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây