Hai khung trời

Thứ năm - 08/11/2018 19:56  417

HAI KHUNG TRỜI
 

Sáng nay Chúa Nhật, cầm tờ báo Tuổi Trẻ trên tay mà lòng buồn vời vợi. Ngay trang nhất, hình ảnh cây cầu treo lơ lửng trong sương mù, chiếc cầu treo mong manh với những sợi dây cáp mảnh khảnh, và một đàn em bé đi học vội vã qua cầu, dòng chữ “Ám ảnh cầu treo” được viết với khổ lớn như muốn mạnh mẽ giới thiệu về một biến cố không thể vui của thời sự.

Vào trang trong, trang 8 và 9, báo đã dành cả hai trang để giới thiệu những bức hình về một số cầu treo miền Tây Bắc. Những chiếc cầu không hề có một chút gì là bảo đảm sự an toàn cho người di chuyển, nhưng không thể làm gì khác hơn là chấp nhận, chấp nhận những cái cầu như vậy như là một trong những cái mất an toàn của cuộc sống. Vâng, không có cách nào khác ngoài chấp nhận !
 

fsafWejs.jpg
Hằng ngày, để đến trường, học sinh bản Khôn Đôi (Tam Đường, tỉnh Lai Châu) phải đi qua cây cầu treo cũ nát - Ảnh: Tiến Long
4AjYw9JK.jpg
Người dân bản Hồ Be, xã Phúc Khoa, huyện Tân Uyên, Lai Châu đều đi làm nương rẫy qua cây cầu tạm chỉ được néo bởi những sợi dây thừng buộc trâu bện lại mỏng manh
u4ws92je.jpg
Cầu tạm ở bản Phiêng Pẳng, xã Bản Bo, Tam Đường phải dùng những rọ đá làm “bùa hộ mệnh” để giữ cầu không trôi giữa dòng nước chảy xiết
rYJBs3p6.jpg
Đánh cược mạng sống khi đi qua những cây cầu có trụ tự chế bằng gỗ và các sợi dây cáp tuềnh toàng
wc3fIZwg.jpg
Ông Lò Văn Đăm - đội trưởng bản Khôn Đôi (trái) - tự tu sửa mỗi khi cầu xuống cấp. Đã hơn ba năm ông và bà con trong bản đi xin làm cây cầu mới đến nay vẫn chưa được
zDNA6Kv8.jpg
Cầu treo là huyết mạch giao thông đối với người dân nơi lắm sông, nhiều suối như ở Tây Bắc. Nhiều cây cầu đang mong được kiểm tra chất lượng để người dân yên tâm sử dụng
M1vIT6Lb.jpg
Sau vụ lật cầu Chu Va 6 (trái), người dân phải dùng cầu tạm qua suối để đợi sửa chữa
BbFZx6ZQ.jpg
Học sinh bản Khôn Đôi “cân não” vượt qua 60m cầu treo đầy hiểm nguy để đến trường trong sương sớm
Jb0oL8bK.jpg
Dịp lễ hội, chợ phiên... lượng người qua lại đông, cầu treo trở thành những “chiếc bẫy” khó lường
rx8nhXMc.jpg
Thanh lát cầu tạm ở bản Hồ Be bằng gỗ và sàn bằng tre nứa cũ mục, chắp vá ọp ẹp, có thể gãy đổ bất cứ khi nào
Pb6JNZsD.jpg
Bè mảng được người dân ở Lai Châu đóng sẵn để đi lại khi lũ về cuốn trôi cầu
G9I5LfTy.jpg
Mò mẫm, vật lộn qua cầu tạm xập xệ tại bản Sa Ngà (xã Phúc Than, huyện Than Uyên, Lai Châu) trong đêm tối
my8pJh1I.jpg
Hằng ngày, bà Lò Thị Sơn, bản Khôn Đôi, phải dậy từ sáng sớm đưa con trai mới học lớp 2 qua cầu “tử thần” trong tâm trạng thấp thỏm

Cách đây mấy ngày, 5 em học sinh chết thảm vùi xác trong một bãi cát, chưa có công bố nào từ phía an ninh về nguyên nhân cái chết của các em, thông tin chỉ vỏn vẹn về những đứa trẻ xấu số, nhà rất xa, trên dưới 30 cây số, không thể trở về nhà sau mỗi buổi học vì không có tiền đi xe bus, các em che tạm một cái “lều” tồi tàn, sống lây lất gần trường học, không ai coi ngó giúp đỡ các em, không ai giám sát cuộc sống của các em, người ta chỉ tìm được những cái xác chết đã sình thối phân hủy khi nhiều ngày qua không thấy các em đến lớp ( Bài: 5 học sinh chết thảm dưới hố cát, Tuổi Trẻ ).http://congly.vn/xa-hoi/doi-song/5-hoc-sinh-chet-tham-duoi-ho-cat-noi-dau-duoi-dinh-yang-hanh-43147.html

Mấy ngày nay tôi có dịp tiếp xúc với các cha ở một miền truyền giáo cho người dân tộc. Nhiều năm qua, anh em đi dâng Lễ cho một Giáo Điểm cách xa nơi anh em cư trú khoảng 7 cây số ( lưu ý là đường đất, đá, băng rừng ), nay anh em mua được một mảnh đất khoảng 3.000 mét vuông, làm thủ tục chuyển nhượng xong, lại phải làm thủ tục hiến đất cho Nhà Nước để được Nhà Nước cấp lại theo nhu cầu tôn giáo. Luật lệ ở Việt Nam là tôn giáo không có quyền mua bán đất, khi có nhu cầu tôn giáo thì làm đơn kèm dự án, Nhà Nước xét thấy “nhu cầu chính đáng” thì cấp đất cho, thế là đất mình mua thì phải hiến, đất nếu được dùng là do Nhà Nước “chiếu cố” cấp !

Vậy mà bây giờ thủ tục đất cát đã xong, giấy tờ cũng xong, đủ thứ thủ tục về chuyển đổi sở hữu, chuyển đổi mục đích, giấy phép xây dựng, … mọi cái đều xong, nhưng cái dự án Nhà Nguyện 300 chỗ vẫn là… “dự án ma” vì không có tiển để làm xây dựng. Anh em bàn với nhau cứ làm, nhưng làm hết diện tích có phép 500 mét vuông, chỉ cần cái nền, và cái mái, cung thánh cũng phải đáng hoàng một tí, nghĩa là có tường cuối, có ảnh tượng và có bàn thờ. Khi nào có tiền thì xây bao che, làm trần… Kinh phí 1 tỷ đồng Việt Nam, chưa biết chạy đâu ra !

Cách đây mấy ngày khi có dịp đến một tỉnh nhỏ nọ, khi rời máy bay ra phòng ngoài, có ba cô bé xinh đẹp, rất trẻ, ăn mặc đồng phục, tay cầm ba bó hoa đứng chờ đón khách. Khi đứng đợi xe bus của phi trường vào thành phố, tôi thấy ba vị quan chức Việt Nam, mặc áo vest tươi cười nhận ba bó hoa từ ba cô bé, thân mật quàng vai ba cô bước lên mỗi người một chiếc xe hơi đời mới, ba anh thanh niên tay dắt vali, tay khiêng trên vai bộ đồ chơi golf của khách, cánh cửa xe hơi đóng mạnh, tất cả lao vút đi…

Đó là xã hội, nhưng còn nhà Đạo ? Không biết Lời của Chúa có làm cho những công trình của bên Đạo quá sa hoa, lãng phí, đua đòi thế gian lên đến hàng chục, hàng trăm tỷ phải chùn chân ngại ngùng không ? Những hình ảnh khổ đau thiếu thốn có làm cho các vị có trách nhiệm chùn tay trước những lễ hội, tiệc tùng, hội nghị,… tốn kém không ?

Trong một bài giảng, Đức Thánh Cha Phanxicô có nói các Giáo Sĩ phải lưu ý về việc sử dụng điện thoại và xe hơi, không nên tiêu xài hoang phí cho những thứ đắt tiền. Bao giờ tinh thần Phanxicô thấm vào hành động của chúng ta ? Câu chuyện anh nhà nghèo có tên là Ladarô và người phú hộ “quần áo lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình” có còn chất vấn chúng ta không ?

Lm. VĨNH SANG, DCCT

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn


Copyright. 2018 © DONG TRINH VUONG Copyright.2018 .All rights reserved.
Trụ sở chính: 41/2D Ấp Tân Tiến, Xã Xuân Thới Đông, Huyện Hóc Môn, TP HCM
Phone: 
 (028).3891 0676 - 3710 9011; Email biên tập: 
truyenthongtrinhvuong@gmail.com.
© 
Mã nguồn mở  NukeViet CMS  4.3
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây