Ngọt như tình phụ tử

Thứ sáu - 21/02/2020 04:48  66
hon phu tu


Về nhà ngay!
Hùng đang đi tour du lịch với khách nước ngoài tận Hà Nội, tiếng của Ba anh sang sảng trong điện thoại, “Về ngay! nếu không thì đi luôn đi, đừng về nhà nữa!”. Đây là cuộc điện thoại thứ năm rồi, Hùng đành để đoàn du lịch lại cho bạn của anh hướng dẫn tiếp, Hùng tức tốc ra sân bay trở về nhà, để sáng hôm sau dự thi vào Chủng viện.
Hùng mỉm cười một mình khi nhớ lại khoảng thời gian còn dong duổi chạy theo công việc, theo đam mê của mình. Ba như một vật cản trên con đường danh vọng để Hùng dừng lại rẽ sang con đường khác mà tiếp tục cuộc hành trình cuộc đời.
Với chiều cao 1m78 và khuôn mặt điển trai và thông thạo tiếng Anh. Hùng được công ty trọng dụng trong các tour du lịch, đặc biệt với khách nước ngoài. Hùng hướng dẫn đoàn du lịch đi khắp nước Việt Nam và vì chăm chỉ nghiên cứu Hùng biết các địa danh và lịch sử những nơi anh đến, những tour du lịch có khi cả tuần lễ Hùng mới về nhà một lần và tiền hoa hồng khách tặng, có khi lên đến cả 10 triệu. Say mê với công việc hái ra tiền này Anh đã lao mình vào những tour du lịch mà quên mất đi lễ ngày Chúa Nhật, đâu đó tiếng của Má vọng lại “làm gì thì làm ngày Chúa nhật nhớ đi lễ thì Chúa mới chúc lành cho”. Không biết Hùng đã bỏ bao nhiêu ngày Chúa nhật không đi lễ rồi???. Rồi bất chợt khi đi làm về ba đón hỏi anh:
Con có muốn đi tu hay không?
Hùng gãi đầu, Ba à Chúa đâu có gọi con. Con suy nghĩ đã.
Lớn rồi, một là đi tu hai là lập gia đình cứ lông bông mãi là trái ý Chúa đấy nghe chưa???
Dạ……………….
Rồi anh lững thững xuống nhà ông Mười xóm trên,
Bé Ba đi đâu rồi Bác Mười?
Nó đi học rồi, năm cuối đại học Nó học miết, có tuần ở lại trường luôn hổng về? Ở lại uống xị rồi về !
Dạ thôi con về.
Hùng quen Bé Ba hồi còn đi học, Bé Ba thua Hùng hai tuổi. Hôm đó Bé Ba đi học về vì sơ ý tà áo dài bị quấn vào xe đạp làm cô bé bị ngã xuống giữa đường và bị tuột hết cúc áo. Hùng cũng đang đi về trên con đường ấy, thấy vậy vội cởi áo ra cho cô học sinh đáng thương này mượn, và chở bé Ba về nhà. Bé Ba cám ơn Anh nhiều lắm vì đã giúp đỡ bé trong cảnh huống thật éo le này. Hôm sau bé Ba giặt áo và ủi cẩn thận đem trả áo cho Hùng và cũng từ đó hai người quen nhau, và cũng chẳng biết từ bao giờ gia đình ông Mười coi Hùng như người thân trong nhà, anh đến bất cứ lúc nào cũng được, ngủ lại cũng được hay có khi ở lại ăn cơm, thì gia đình ông Mười cũng rất sẵn lòng. Hùng và bé Ba con gái ông Mười hay trò chuyện với nhau, cùng nhau học bài, Hùng dạy kèm môn tiếng Anh cho bé Ba nữa. Với cách hành xử dễ mến, hiền lành chính Hùng là người đưa gia đình Bé Ba trở thành người Công Giáo, cả nhà ông Mười được rửa tội, được làm con Chúa, cùng với sự cộng tác đắc lực của Cha xứ. Gia đình ông Mười theo đạo Chúa giữa cái xóm toàn người lương, kể cũng lạ!!!!!!. có lần Ông Mười nói với hàng xóm:
Thấy Hùng dễ mến, Ông Cha xứ cũng dễ thương nên theo Đạo cho con cái dễ thương giống họ, với lại Đạo Chúa hay mấy mồ hổng theo uổng!. Đạo dạy người ta thương nhau, sống với nhau như anh em, khi nào chết thì được về với Chúa là Cha thấy sướng quá, vì Cha mình thì chắc chắn thương mình rồi.
Mới ra trường Hùng đã tìm được một công việc ổn định tại một công ty du lịch, với khả năng của mình và những kỹ năng Anh có được trong những năm là huynh trưởng tại giáo xứ, đi trại và sinh hoạt đoàn thể, Anh có đủ tự tin trong công việc hướng dẫn viên du lịch, với lịch trình của công việc Hùng đi miết. Tối đâu là nhà ngã đâu là giường. Lộ trình đến những điểm du lịch trong nước, Anh thuộc như lòng bàn tay, đến đâu Anh cũng trở thành người thông thạo và tài năng trong việc hướng dẫn người khác. Bất chợt những địa danh trong chuyện tích Hòn Phụ Tử (Kiên Giang) làm anh suy nghĩ miên man về Ba như khối đá chở che đời Anh, rồi bỗng một ngày Hòn Phụ bị sập mất còn lại Hòn Tử trơ vơ giữa biển cả sóng vỗ đêm ngày. Má Anh mất khi Anh lên mười sáu tuổi. Ba ở vậy nuôi sáu anh em, ‘thân gà trống nuôi con’ ai thấy cũng tội. Với mảnh ruộng trồng lúa và miếng vườn trồng rau, Ba nuôi cả sáu anh em ăn học, đứa lớn ra trường tìm được việc thì phụ Ba nuôi em phía sau, Hùng là con út trong nhà, các anh chị của Hùng đã yên ổn bề gia thất cũng do một tay Ba lo cho cả, chỉ còn mình Hùng quanh quẩn ở nhà với Ba. Ba lớn tuổi không làm ruộng được cho người ta thuê, còn mảnh vườn trồng rau Ba vẫn ra vào chăm sóc mấy luống rau muống, rau cải và dàn bầu lúc nào cũng đong đưa trái. Có lần Anh cản Ba không làm vườn nữa, nhưng Ba nói: mảnh vườn này chứa đầy kỷ niệm của Má và anh em tụi con, nó là niềm vui của Ba. Nên từ đó Anh để Ba chăm sóc vườn tùy ý Ba, và hạnh phúc khi thấy Ba chăm sóc mảnh vườn ấy.
Lộ trình nào thì cũng có điểm dừng, còn lộ trình cuộc đời Anh sẽ ra sao? Điểm dừng của Hùng ở chỗ nào? Hùng tự hỏi mình như thế, Hùng đã rất bất ngờ và ngạc nhiên trong kết quả thi vào chủng viện Hùng đạt điểm xuất sắc ở các môn, một cánh cửa khác mở ra trước mắt Anh, sự dằn vặt của chọn lựa, chọn đi theo sự nghiệp ‘bảy nổi ba chìm’ nay đây mai đó trên những chuyến xe, hay đi tu? Con đường phía trước mờ ảo không thể xác định, có gì ở đó? Chúa có thực sự gọi mình hay không? Và rồi, Hùng quyết định rẽ sang một con đường mới, con đường mà Ba ‘ ép’ Anh vào tưởng chừng như một sự mất tự do chọn lựa. Nhưng không! Hùng muốn bước vào con đường của huyền nhiệm, con đường tưởng chừng không lối đi và Hùng tin chắc con đường ấy có Chúa, Hùng buông mình vào tay Chúa để chờ đợi ngày vào Chủng viện.
Xuống thăm gia đình ông Mười, thấy Bé Ba đang loay hoay nấu cơm, đứng phía sau quan sát anh chợt giật mình Bé Ba lớn lên xinh quá!, không biết Hùng đã nhận ra từ bao giờ. Anh rất quý mến bé Ba, nghĩ đến việc sắp đi xa không được gặp Bé Ba, Anh thấy lòng mình giao động, Anh khẽ gọi bé Ba!
Cô bé quay lại;
 A! Anh Hùng đến từ bao giờ vậy?
Mới tới thôi
Em thi tốt nghiệp xong rồi về quê nghỉ hè nè, hôm trước Anh tới em không có nhà, học bài bù đầu luôn.
Anh tới chào mọi người.
Anh đi đâu vậy?
Anh vào Chủng viện.
Ừm! tiếng ông Mười trong nhà.
Suỵt!!!!! Ba em bảo em không được nói chuyện hay đến gần Anh nữa vì Anh sẽ làm ông Cha.
Hùng bước vào nhà ông Mười khẽ chào.
Con chào bác Mười con vào Chủng viện chắc tết con mới về ông à.
Ừ, con đi làm Ông Cha thì hãy làm cho nhiều người biết Chúa biết Đạo thương nhau, như con đã giúp gia đình của ông vậy nghen con.
“Thế thì gian lắm, tiền thì bạc lắm” nghe con.
Dạ
Ông Mười gọi với theo: khi nào có phép thì về làm mấy xị nghen.
Về tới nhà hình ảnh gia đình ông Mười nhạt nhòa trong tâm trí Hùng, Bé Ba đâu đó đi qua tâm trí Anh.
Con à! Tiếng của Ba khàn khàn làm Hùng trở về với hiện tại. Con đi tu là một quyết định làm Ba rất vui, nhưng hãy nghe tiếng Chúa trong cầu nguyện và hy sinh, Ba không ép con chọn con đường ơn gọi nhưng tất cả ba chỉ muốn con làm người tốt, ngôi nhà này luôn là chốn bình an cho con.
Dạ, quyết định của con, con đã suy nghĩ rất nhiều, con muốn bước sang con đường mới này với ý thức và tin tưởng vào Chúa. Ba ở nhà một mình con cũng lo lắm, hay Ba gọi Chị Gái về ở với Ba,
Không Bé Gái có gia đình của nó, Ba ở một mình không sao, có láng giềng xung quanh có miếng vườn làm bạn Ba không cô đơn đâu. Con cứ đi!
Ngày ngày trong chủng viện Hùng nhận ra ơn gọi của mình, nhận ra lộ trình của của cuộc đời thật đẹp khi để Chúa là Tài Xế lái chiếc xe cuộc đời của mình đi, thử thách, chông gai, vất vả bàn tay Chúa dẫn Hùng đi.
Ba ơi!!!!!!!
Về rồi hả? đi công tác hay về thăm Ba.
Con đi công tác rồi ghé nhà thăm Ba luôn.
Ăn cơm trưa rồi đi.
Dạ
Cuộc đối thoại của hai người đàn ông khô như lá chuối, cộc như gỗ, chỉ có thế.
Ba nấu canh bầu với tép: món này con thích ăn nhất, ăn nhiều vào.
Từ bé đến khi làm linh mục Anh vẫn được Ba nấu món canh này cho ăn nhưng hôm nay bưng chén cơm ăn với canh bầu này, vị canh ngọt lạ lùng ngọt của trái bầu và tép hay ngọt tình phụ tử của người cha ngoài tám mươi, vẫn còn đó tình cha dành cho Anh như thuở còn thơ.
Ba !!!! Canh Ba nấu ngon quá.
Nt Maria Hồng Hà CMR


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Copyright. 2018 © DONG TRINH VUONG Copyright.2018 .All rights reserved.
Trụ sở chính: 41/2D Ấp Tân Tiến, Xã Xuân Thới Đông, Huyện Hóc Môn, TP HCM
Phone: 
 (028).3891 0676 - 3710 9011; Email biên tập: 
truyenthongtrinhvuong@gmail.com.
© 
Mã nguồn mở  NukeViet CMS  4.3
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây