Suy niệm Lời Chúa: Thứ bảy tuần VII Phục Sinh

Thứ sáu - 07/06/2019 09:37  85
Thứ Bảy Tuần VII Mùa Phục Sinh 
Ga 21, 20-25

 
PHẦN CON, CỨ THEO THẦY


Sau chất vấn về lòng mến, Chúa Giêsu trao quyền cho Phêrô trách nhiệm chăm sóc đoàn chiên với tư cách Tông đồ trưởng, và mời gọi như ra lệnh: Hãy theo thầy ! Ngài như báo trước cho Phêrô con đường thập giá phía trước. Ông sẵn sàng với lời mời gọi, nhưng có vẻ còn bận tâm tới Gioan, một người bạn trẻ trong nhóm các môn đệ thân tín, người môn đệ được Chúa Giêsu yêu mến cách riêng: Thưa Thầy, còn anh này thì sao ? Bất ngờ, Chúa Giêsu đã trả lời : Việc gì đến anh ! và khẳng định lại lần nữa: phần anh, anh hãy theo Thầy !
Trang Tin Mừng hôm nay giới thiệu cho chúng ta hai con người rất bình thường nhưng đã được Chúa Giêsu yêu thương mời gọi, biến đổi và làm cho nên phi thường. Đó là Phêrô, một ngư phủ, cũng là một doanh nhân nhỏ mà ít ai quan tâm đến, cạnh đó là một Gioan trẻ tuổi không mấy gì đặc biệt. Có thể nói các ngài thuộc loại “vô danh tiểu tốt”, tưởng rằng các ngài sẽ sống và chết cách bình thường như bao người khác, nhưng khi các ngài đáp lại lời mời gọi “hãy theo Thầy” của Chúa Giêsu, các ngài đã bước vào một đời sống mới, để một đời làm chứng cho tình yêu Giêsu. Sống hết mình để đáp lại lời mời gọi của Thầy, cuộc đời các ngài đã trở nên phong phú và đơm bông kết trái đến nỗi hơn 2000 năm qua, nhân loại vẫn truyền tụng về các ngài và chắc chắn sẽ còn truyền tụng về các ngài cho các thế hệ tương lai.
Vâng, mỗi người trong chúng ta đều có những ơn gọi khác nhau. Cùng là Tông đồ, nhưng mỗi người được Chúa gọi làm tông đồ theo cách thức riêng của mình, không ai giống ai: Phêrô khác Gioan : Phêrô sẽ tử đạo để biểu lộ lòng mến, nhưng Gioan lại ca ngợi Thiên Chúa tình yêu bằng trái tim  và ngòi bút của mình…các tông đồ khác cũng thế. Điều quan trọng không phải là so sánh địa vị cao thấp, công việc này khác … nhưng là chu toàn bồn phận Chúa trao cho mình, ở đây và lúc này. Và khi chúng ta hoàn thành tốt đẹp ơn gọi của mình, đồng nghĩa với việc chúng ta đóng góp vào việc hoàn thành ơn gọi của anh chị em và liên đới với nhau để hoàn thành chương trình chung của Thiên Chúa, như các chi thể trong một thân thể vậy.
Trong thực tế cuộc sống, đáng buồn thay, nhiều khi chúng ta không nhận ra điều đó, không biết vui với phận mình, không biết tìm hiểu khả năng, hoàn cảnh của mình để sống đúng ý Chúa. Từ đó đã xảy ra biết bao nhiêu ghen tỵ, bè phái, tranh chấp, tranh giành ảnh hưởng rộng hẹp, địa vị thấp cao trong sinh hoạt thường ngày, trong đời sống làm ăn kinh tế và ngay cả trong đời sống tận hiến, công cuộc tông đổ của Giáo hội nữa, để rồi thiếu tinh thần tông đồ ngay trong việc tông đồ, thiếu bác ai với nhau ngay trong việc bác ái ! Thay vì nâng đỡ bổ túc cho nhau thì lại gây ra bao gương mù gương xấu phản lại với tinh thần của Chúa Kitô, và trở thành phản chứng nhân.
Vì quyền năng, ân phúc và tình yêu của Chúa thì vô cùng, con người khó có thể diễn tả ra hết bằng lời. Muốn hiểu về Chúa Giêsu, chúng ta cần đến gặp gỡ chính Ngài. Dọc dài lịch sử nhân loại từ khi tạo dựng đến nay, chúng ta thấy, tất cả những ai đến và gặp Chúa Giêsu đều tìm được con đường sống trọn hảo.
            Ngày hôm nay, có quá nhiều người đang sống mà như đã chết, bởi họ sống mà không biết mình, không biết người, không biết Đấng có thể làm cho sống hay giết chết. Nhiều người trong chúng ta tưởng rằng tiền bạc hay quyền lực sẽ cho chúng ta sức mạnh và làm cho cuộc đời chúng ta nên phong phú. Nhưng khi lao vào đó, thì nhiều người đã nhận ra rằng: Nơi tiền bạc chỉ cho ta sự mù lòa và tham lam, nơi dục vọng chỉ cho ta những cơn khát không bao giờ được thỏa mãn, nơi danh vọng chỉ cho ta cái mong manh như bọt xà phòng. Chỉ có nơi Giêsu, chúng ta mới gặp được chính mình, mới hiểu được thế nào là sống và mới biết phải sống thế nào. Chỉ nơi đó, chúng ta mới tìm được sự bình an và sức mạnh để làm cho cuộc sống của mình và của mọi người được triển nở và phong phú.
Và khi ta vừa mở mắt chào đời là lúc con người hội nhập vào xã hội. Chẳng phải là loại cây cỏ có thể tự mình phát triển nên con người luôn cần đến những người khác mới có thể sinh tồn. Bởi thế, dù muốn hay không, cuộc sống của người khác không thể không ảnh hưởng trên chúng ta, ngay cả khi họ chẳng giữ một vai trò gì. Có họ hay không, cuộc đời ta vẫn thế, vậy mà nếu thiếu vắng bóng họ, cuộc đời chúng ta cảm thấy thiếu mất điều gì. Con người là thế, chẳng ai đứng ngoài vòng liên đới. Ðau khổ và hạnh phúc của người khác thường vươn tỏa lên con người tôi. Nhìn một người đang hạnh phúc, tôi có thể vui hoặc buồn. Vui, nếu tôi chia sẻ được phần hạnh phúc, buồn, nếu tôi không được hạnh phúc như họ, và nỗi buồn thấm thía hơn nếu người đang hưởng hạnh phúc kia đang ở trong cùng một hoàn cảnh như tôi. Người ấy cũng như tôi tại sao lại được nhiều may mắn đến thế.
Ở mỗi xã hội, mỗi thời đại, Chúa Giêsu cần có những người chứng khác nhau. Ngài cần đôi tay, bàn chân, môi miệng, trái tim chúng ta để tiếp tục hiện diện và hành động. Có người làm chứng bằng máu, có người bằng cuộc sống từ bỏ quên mình, có người bằng những nghĩa cử hy sinh phục vụ, có người bằng cuộc sống trong âm thầm đau khổ.
Mỗi người có những khả năng, những hoàn cảnh khác nhau, chúng ta không nên so bì mà sinh ra tị nạnh nhau về những công việc được giao phó. Mỗi người hãy nhận ra những sở trường, sở đoản của mình, để bù đắp cho anh em, khi mình có khả năng hơn họ. Và cũng khiêm tốn nhận sự bù đắp từ anh em có khả năng hơn mình trong những lãnh vực mình thiếu.
Dù có những công việc khác nhau, nhưng chúng ta được mời gọi chung một sứ mạng, là làm chứng cho Tin Mừng, để nhờ từng nét đẹp của mỗi người, mà góp phần vào chương trình chung của Giáo Hội, là tiếp nối sứ mạng đem ơn cứu độ đến cho muôn dân. Hãy chu toàn nhiệm vụ của mình cho thật tốt, là chúng ta đã góp phần làm cho Danh Cha cả sáng giữa đời trần gian.
Và ta thấy Thánh Phêrô đã tò mò hỏi Chúa về số phận của người đồng môn và đã được trả lời: "Nếu Thầy muốn người ấy cứ ở lại mãi cho đến khi Thầy đến thì việc gì đến con, phần con, cứ theo Thầy". Chúa Giêsu biết rằng câu trả lời của Ngài sẽ khiến cho Phêrô và các môn đệ buồn về cách đối xử phân biệt, có thể sẽ kéo theo sự chia rẽ giữa các ông. Chúa Giêsu quan tâm đến điều này vì câu hỏi của Ngài cũng là một lời mời gọi đầy thách thức riêng đối với thánh Phêrô và chung cho tất cả những ai muốn theo Ngài. Ðáp trả lời mời gọi trước hết là một quyết định riêng tư của mỗi người trưc tiếp giữa họ và Thiên Chúa.
Lời mời gọi chẳng hứa hẹn ngon ngọt nhưng chỉ là gai góc, khổ đau, và khi đã chấp nhận theo Ngài thì cũng đòi hỏi kẻ theo Chúa tuyệt đối trung thành với con đường Ngài đã vạch ra cho mỗi người. Mỗi người có con đường riêng của mình, có thể con đường họ đang đi gập ghềnh sỏi đá và con đường của người bên cạnh lại yên vui phủ đầy bóng mát.
Tuy nhiên, họ cũng chẳng thể dừng lại ngồi nhìn người bên cạnh, Ngồi nhìn kẻ khác chỉ khiến họ thêm buồn tủi, mất hết nhuệ khí, chùn chân, không muốn tiến bước, mà không cất bước thì chẳng bao giờ đến đích điểm cuối cùng: một nơi đang bày sẵn phần thưởng để chờ đón họ. Ðường đi càng gian khổ thì niềm vui càng bừng nở. Thiên Chúa công bằng vô cùng, Ngài sẽ không để cho một ai phải thiệt thòi về những điều đã bỏ công góp sức. Cho đi thế nào thì sẽ nhận lại như vậy. Ðong đấu nào thì sẽ được trả lại bằng đấu ấy và còn đầy tràn hơn nữa.
Chúa cần chúng ta, nhưng những việc làm của chúng ta chi có giá trị khi được thực hiện với tình yêu. Chúa Giêsu đang cần một chút đóng góp của chúng ta để sức nóng và ánh sáng Ngài được đạt tới mọi người. Trong mọi sự, xin cho ý hướng chúng ta đều qui về vinh danh Chúa và như lời Chúa mời gọi. chúng ta “hãy theo Thầy”.

 

Tác giả bài viết: Sỏi đá ven đường

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Copyright. 2018 © DONG TRINH VUONG Copyright.2018 .All rights reserved.
Trụ sở chính: 41/2D Ấp Tân Tiến, Xã Xuân Thới Đông, Huyện Hóc Môn, TP HCM
Phone: 
 (028).3891 0676 - 3710 9011; Email biên tập: 
truyenthongtrinhvuong@gmail.com.
© 
Mã nguồn mở  NukeViet CMS  4.3
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây