Thiên Chúa vắng mặt - suy niệm thứ 7 tuần thánh

Thứ năm - 09/04/2020 22:11  154
thien chua vang mat


Thứ Bảy Tuần Thánh  
Ngày 11.04.2020
soado chị Maria Than
Trong lời dẫn vào bài suy niệm Thứ Bảy Tuần Thánh của nhà Thần học Joseph Ratzinger, Lucio Brunelli có viết: “Thứ Bảy Tuần Thánh: ngày Thiên Chúa được mai táng; điều này chẳng áp dụng thật chính xác cho thời đại chúng ta hôm nay hay sao? Thế kỷ ta đang sống chẳng phải là đã khai mào cho một ngày Thứ Bảy Tuần Thánh, ngày Thiên Chúa vắng mặt đó sao?” Đây là điều Đức Thánh Cha Benedicto XVI đã nêu lên trước khi ngài làm Hồng Y. Ngài có một nhận định khá bi thảm về thời đại chúng ta. Nhưng đó cũng lại là một nhận định rất sáng suốt về nỗi hoang mang của người Kitô hữu hôm nay. Quả vậy, “hiện thời Hội Thánh như đang chìm lún vào một cơn khốn quẫn sâu xa, và vấn nạn cuối cùng chính là niềm tin”. “Khi Con Người đến, liệu Ngài còn có thể tìm thấy niềm tin trên mặt đất này chăng?” (Lc 18,8)
Đức Thánh Cha trong bài suy niệm thứ I “Ưu Tư Về Một Sự Vắng Mặt” Ngài viết: “Càng ngày người ta càng nhấn mạnh rằng hôm nay Thiên Chúa đã chết rồi. Thượng Đế đã chết! Và người ta khích lệ nhau chuẩn bị cho việc thế chỗ cho Thượng Đế… Sự khuất bóng Thiên Chúa ngày hôm nay, đang dần trở thành một ngày Thứ Bảy Tuần Thánh dài dằng dặc. Khi mà Thiên Chúa vắng mặt, ngay cả tâm hồn các môn đệ cũng đắm chìm trong một hố thẳm cóng lạnh, càng ngày như càng khoét sâu thêm, lòng các ông trĩu nặng niềm xấu hổ và ưu tư, trống rỗng và tuyệt vọng... Tuy vậy, mầu nhiệm tăm tối nhất của đức tin lại cũng chính là dấu chỉ sáng chói nhất của một niềm hy vọng vô tận. Còn hơn thế nữa, chỉ qua cái thất bại của ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, chỉ qua niềm thinh lặng của nỗi chết trong ngày Thứ Bảy Tuần Thánh mà các môn đệ mới mở trí ra để thấu hiểu được chân tính của Chúa Giêsu và chân lý của sứ điệp Ngài. Thiên Chúa phải chết cho họ thì Ngài mới sống thực nơi họ”.
Đức Ratzinger tiếp tục phân tích cho chúng ta: Thiên Chúa thì say ngủ trong khi các tín hữu của Ngài sắp sửa chết đuối? Các môn đệ đang kêu cứu đến tuyệt vọng. Họ vội đánh thức Ngài dậy. Thế nhưng Chúa lại tỏ vẻ ngạc nhiên và quở trách họ vì lòng tin yếu kém. Tình trạng này có khác với những gì đang xảy đến cho ta chăng? Khi giông bão đã qua đi rồi, ta sẽ hiểu ngay rằng sự yếu tin đã khiến ta trở thành ngu muội biết bao nhiêu.
Trong bài suy niệm thứ II “ƯU TƯ VỀ NỖI CHẾT”, Đức Thánh Cha nói đến sự đau thương do nỗi cô đơn của con người. Chết, thực ra, chính là niềm cô đơn tuyệt đối, thế nhưng, nỗi cô đơn nào đã chìm quá sâu đến nỗi không một tia sáng tình yêu nào dọi thấu. Chúa Giêsu “Xuống ngục tổ tông” - có nghĩa là Chúa Kitô đã bước qua cánh cửa cô đơn, rồi Ngài đã đi xuống sâu, thật sâu đến độ thân phận cô đơn của ta không sao dò thấu. Tất cả chúng ta đây chẳng khác gì lũ trẻ bị đuổi xua, nức nghẹn, thì bỗng vang lên một giọng nói, gọi đúng tên ta, một cánh tay vươn ra nắm lấy tay ta và dẫn ta đi. Niềm cô đơn bất khuất đã bị khuất phục ngay từ giây phút Ngài bước vào đó. Địa ngục đã bị đánh bại ngay từ khoảnh khắc tình yêu bước nhẹ vào cõi chết, và vùng đất cô đơn hoang lạnh có Ngài cắm lều định cư.
Đức Thánh Cha Phanxicô khích lệ các tín hữu: “Chúng ta không thể có được sự sống khi cứ mãi buồn phiền, thất vọng, và trở thành tù nhân của chính mình. Nhưng chúng ta hãy mở toang những nấm mộ đóng kín của chúng ta ra cho Chúa, mỗi chúng ta đều biết những nấm mộ ấy là gì, để cho Chúa Giêsu bước vào và ban cho chúng ta sự sống; hãy dâng cho Người những viên đá hận thù và quá khứ của chúng ta, những tảng đá nặng nề của những yếu đuối và vấp ngã. Người muốn đến và đưa tay cho chúng ta để kéo chúng ta ra khỏi mối lo lắng. Nhưng tảng đá đầu tiên phải lăn ra là sự thiếu niềm hy vọng vốn nhốt kín chúng ta vào chính mình. Xin Chúa giải thoát chúng ta khỏi cái bẫy khủng khiếp của những Kitô hữu không có niềm hy vọng, như thể các vấn đề của chúng ta là trung tâm của đời sống”.
“Lạy Chúa Giêsu Kitô, trong bóng tối của cái chết, Chúa đã chiếu tỏa một tia sáng rạng ngời; trong vực thẳm cô đơn tột cùng, tình yêu bao dung đầy quyền lực của Chúa nay sống mãi muôn đời; trong nỗi thống khổ của việc Chúa ẩn mình, giờ đây chúng con có thể cất tiếng lên hát bài hát của những kẻ được cứu thoát. Xin ban cho chúng con lòng tin khiêm tốn đơn sơ, để chúng con không lạc bước khi chúng con gặp phải những giờ phút tăm tối, và khi mọi sự đều chất ngất khó khăn; xin ban cho chúng con, khi đang chới với giữa một cuộc chiến sống còn, nhuốm mầu chết chóc, được nhìn thấy ánh sáng để không lạc mất Chúa; xin chiếu sáng chúng con để đến lượt mình, chúng con có thể dọi chiếu ánh sáng ấy đến cho những ai đang cần đến. Xin làm cho mầu nhiệm Tình Yêu của Chúa bừng sáng lên như vầng hào quang của ánh bình minh, tỏa lan trên dòng đời chúng con đang sống; xin cho chúng con thực sự trở thành những con người của Phục Sinh ngay giữa ngày Thứ Bảy Tuần Thánh lịch sử. Xin ban cho chúng con, khi đang sống những chuỗi ngày thời đại tranh tối tranh sáng hôm nay, được luôn thấy mình mang những trái tim vui tươi bước đi trên đường hướng về vinh quang ngày mai của Chúa. Amen” (ĐTC Phanxico)
Sr. Maria Thanh CMR

Tài liệu trích dẫn:
NGUYỄN KIM NGÂN, Ba bài suy niệm về ngày thứ Bảy Tuần Thánh của Joseph Ratzinger, truy cập ngày 03/04/2020.
http://tinmung.net/Holiday/MuaChay/TuanThanh/SuyNiem/BaBaiSuyNiem.htm
http://giaoxucaulon.blogspot.com/2016/03/thu-bay-tuan-thanh-uc-thanh-cha.html

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn


Copyright. 2018 © DONG TRINH VUONG Copyright.2018 .All rights reserved.
Trụ sở chính: 41/2D Ấp Tân Tiến, Xã Xuân Thới Đông, Huyện Hóc Môn, TP HCM
Phone: 
 (028).3891 0676 - 3710 9011; Email biên tập: 
truyenthongtrinhvuong@gmail.com.
© 
Mã nguồn mở  NukeViet CMS  4.3
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây