CHIẾC BÌNH SÀNH TRONG TAY NGƯỜI THỢ GỐM

Chủ nhật - 09/08/2026 08:44  59

 

BÌNH SÀNH TRONG TAY NGƯỜI THỢ GỐM

 “Chúng tôi chứa đựng kho tàng ấy trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi.” (2 Cr 4,7)


Có lẽ khi nghĩ về đời sống thánh hiến, chúng ta thường mong mình là một chiếc bình thật đẹp: tinh tuyền, nguyên vẹn và xứng đáng để Thiên Chúa đặt vào đó những điều cao quý. Thế nhưng, Thánh Phaolô lại cho chúng ta một hình ảnh rất thật và rất khiêm tốn: “Chúng tôi chứa đựng kho tàng ấy trong những bình sành.”

Bình sành là chiếc bình được làm từ một chất liệu bình thường, mong manh, dễ nứt, dễ vỡ. Giá trị của nó không nằm ở bản thân chiếc bình, nhưng ở kho tàng được đặt bên trong. Và kho tàng ấy chính là Đức Kitô.

Bước vào Năm Tập II - năm chuẩn bị cho lời khấn trọn đời, chúng em cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: mình chỉ là chiếc bình sảnh nhỏ bé trong tay Thiên Chúa. 

Chiếc bình sau những năm sống đời thánh hiến

Ngày đầu bước vào đời tu, có lẽ chiếc bình của mỗi người đều mang một vẻ đẹp rất riêng. Đó là chiếc bình của những ước mơ, của lòng quảng đại, của một tình yêu còn đầy nhiệt huyết và một lời “xin vâng” đơn sơ. Nhưng năm tháng đi qua. Nhìn lại hành trình đã qua, chúng em nhận ra chiếc bình ấy không còn nguyên vẹn như thuở ban đầu.

Có những vết nứt của những lần chưa đủ quảng đại. Có những vết nứt của sự tự ái, của những yếu đuối trong tương quan, của những lần mệt mỏi và thất vọng. Có những điều tưởng như đã vượt qua nhưng rồi vẫn trở lại.

Và không chỉ có những vết nứt.

Chiếc bình còn có thể phủ đầy những lớp bụi rất âm thầm: bụi của sự quen thuộc, của những công việc lặp đi lặp lại, của việc sống theo thói quen, của những lúc vẫn làm việc của Chúa nhưng trái tim lại chưa thực sự ở với Chúa. Vẫn cầu nguyện, vẫn phục vụ, vẫn chu toàn bổn phận, nhưng ngọn lửa tình yêu đã có lúc không còn rực cháy như thuở ban đầu.

Nhìn chiếc bình của mình như thế, chúng em đã phải tự hỏi: Một chiếc bình đã có những vết nứt như vậy, liệu còn có thể trở thành nơi chứa đựng kho tàng của Thiên Chúa không?

Và chính lúc ấy, chúng em lại khám phá một điều rất đẹp: Thiên Chúa không bao giờ vứt bỏ chiếc bình chỉ vì nó bị nứt.

Người Thợ Gốm vẫn kiên nhẫn

Ngôn sứ Giêrêmia cho em thấy một hình ảnh người thợ gốm đang làm việc trên bàn xoay.

“Nếu chiếc bình người thợ gốm đang nặn bị hỏng trong tay ông, thì ông lại lấy đất ấy làm một chiếc bình khác, như ông thấy là nên làm.” (Gr 18,4)

Hình ảnh ấy giúp chúng em hiểu hơn về lòng thương xót của Thiên Chúa.

Người biết chúng ta mong manh. Người biết những vết nứt. Người biết cả những điều mà chúng ta chưa đủ can đảm để nhìn nhận. Nhưng Người không bỏ cuộc. Người vẫn cầm lấy chiếc bình. Vẫn kiên nhẫn. Vẫn nắn lại. Vẫn chữa lành. Vẫn yêu thương.

Có lẽ Năm Tập II chính là một thời gian ân sủng để chiếc bình được trở lại trên bàn xoay của Người Thợ Gốm: để những vết nứt được chữa lành, những lớp bụi được rửa sạch, những chỗ méo mó được uốn lại, và để chiếc bình một lần nữa trở nên mềm mại trong đôi tay của Người.

Những ngày đầu tháng Tám mở ra cho chúng em Năm Tập II với giờ nguyện ngắm của chị giáo mang chủ đề: Suy tư – Sám hối – Canh tân.

Suy tư – để dám nhìn chiếc bình của mình

Dừng lại để nhìn. Không chạy nữa. Không né tránh. Không tô điểm. Dám nhìn chính mình dưới ánh sáng của Thiên Chúa. 

Nhưng suy tư không phải để chúng ta chìm vào mặc cảm. Suy tư để nhận ra điều lớn hơn tất cả những yếu đuối của mình: Thiên Chúa đã yêu chúng ta biết bao.

Nhìn lại những năm tháng đã qua, điều chúng ta có thể nói không phải trước hết là: “Con đã làm được bao nhiêu”, nhưng là: “Lạy Chúa, biết bao hồng ân Chúa đã ban cho con!”

Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã khám phá ra một con đường rất đặc biệt: con đường của sự bé nhỏ và tín thác. Thánh nữ không tìm cách trở thành một người vĩ đại theo tiêu chuẩn của thế gian, nhưng muốn trở thành một người con nhỏ trong vòng tay Thiên Chúa.

Đó cũng là điều chúng em được mời gọi khi bước vào Năm Tập II: không bước vào với tâm thế mình đã đủ trưởng thành, nhưng bước vào với tâm tình của một người con nhỏ, biết mình cần được Thiên Chúa tiếp tục đào luyện.

Vì thế, suy tư không làm chúng em thất vọng về bản thân, nhưng khiến chúng em ngạc nhiên trước những hồng ân Thiên Chúa đã ban, để tạ ơn và cảm nghiệm sâu xa hơn sự kiên nhẫn của Thiên Chúa trong việc đào luyện chúng em nên những Hiền Thê của Đức Kitô.

Sám hối – để Người chạm vào những vết nứt

Nếu suy tư giúp chúng ta nhìn thấy chiếc bình, thì sám hối giúp chúng ta trao chiếc bình ấy cho Người Thợ Gốm.

Có những vết nứt chỉ được chữa lành khi chúng ta thôi che giấu. Có những lớp bụi chỉ được rửa sạch khi chúng ta để Chúa chạm đến.

Sám hối không phải là ghét bỏ bản thân. Sám hối là nhìn nhận sự thật về mình nhưng vẫn tin rằng: Lòng thương xót của Chúa lớn hơn sự yếu đuối của con.

Chị Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã không chờ đến khi mình hoàn hảo mới đến với Chúa. Chị thánh khám phá ra rằng: chính sự bé nhỏ là lý do để phó thác nhiều hơn vào lòng thương xót của Thiên Chúa.

Vì thế, điều đáng sợ không phải là chúng ta có những vết nứt. Điều đáng sợ là chúng ta không còn muốn để Chúa chữa lành những vết nứt ấy.

Canh tân – để ánh sáng Đức Kitô được tỏa chiếu

Canh tân không có nghĩa là chiếc bình sành bỗng trở thành vàng. Chiếc bình vẫn là bình sành, vẫn mong manh, vẫn cần được gìn giữ. Nhưng chiếc bình được rửa sạch, được chữa lành, được mở rộng để kho tàng bên trong được nhìn thấy.

Thánh Phaolô không nói chiếc bình là kho tàng. Kho tàng nằm trong chiếc bình.
Vì thế, đời thánh hiến không phải là hành trình làm cho mình trở nên nổi bật, nhưng là hành trình để Đức Kitô ngày càng được nhìn thấy nơi mình.

Nếu sau Năm Tập II, chúng em khiêm tốn hơn, quảng đại hơn, biết yêu thương và tha thứ hơn, biết phục vụ mà không tìm mình hơn, thì không phải vì chúng em đã trở thành những chiếc bình hoàn hảo. Nhưng vì ánh sáng của Đức Kitô đang chiếu tỏa qua chiếc bình sành của chúng em.

Một chiếc bình nhỏ luôn mở ra

Ở đây, hình ảnh chiếc bình sành của Thánh Phaolô gặp được linh đạo thơ bé của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu.

Thánh nữ không muốn trở thành một vị thánh lớn lao theo cách thế gian. Ngài chỉ muốn là một người con nhỏ hoàn toàn phó thác cho Thiên Chúa.

Đó là con đường của chúng em trong Năm Tập II.

Không cần trở thành một chiếc bình thật lớn. Chỉ cần trở thành một chiếc bình mở rộng hơn để đón nhận tình yêu của Chúa. Không cần làm những điều thật lớn lao. Chỉ cần làm những việc nhỏ với một tình yêu thật lớn. Bởi cuối cùng, điều Thiên Chúa chờ đợi nơi chúng ta không phải là một cuộc đời không có vết nứt, nhưng là một cuộc đời biết để Người yêu thương, chữa lành và biến đổi.

Hướng về giao ước vĩnh cửu

Rồi một ngày, năm Tập II sẽ kết thúc. Những giờ học sẽ kết thúc. Những buổi chia sẻ sẽ kết thúc. Những công việc phục vụ trong năm Tập này cũng sẽ qua đi.

Nhưng điều còn lại là: Chiếc bình của chúng em đã trở nên thế nào trong tay Thiên Chúa?

Đã mềm mại hơn chưa?
Đã sạch hơn chưa?
Đã rộng mở hơn chưa?
Đã để Đức Kitô chiếm trọn hơn chưa?

Bởi đích đến cuối cùng không phải là hoàn thành một chương trình đào luyện. Đích đến là giao ước vĩnh cửu với Đức Kitô.

Ngày ấy, chúng em không dâng lên Chúa một chiếc bình hoàn hảo. Chúng em chỉ dâng một chiếc bình đã được Người yêu thương, chữa lành, thanh luyện và thánh hóa. Một chiếc bình từng nứt, từng hoen ố, từng yếu đuối, nhưng đã để cho Người tiếp tục làm việc.

Vì thế, khi nghĩ đến ngày khấn trọn, có lẽ em không muốn nói: “Lạy Chúa, con đã sẵn sàng.”
Mà chỉ muốn thưa: “Lạy Chúa, con vẫn là một chiếc bình sành nhỏ bé, nhưng con xin đặt chiếc bình này vào tay Chúa. Xin Chúa tiếp tục làm nơi con điều Chúa muốn.”

Đó cũng là sự tín thác mà chúng em muốn học trong Năm Tập II.

Và đó có lẽ là tâm tình đẹp nhất để bước vào hành trình này:

Suy tư – để nhận ra mình là chiếc bình sành.
Sám hối – để trao những vết nứt cho Người Thợ Gốm.
Canh tân – để ánh sáng Đức Kitô được tỏa chiếu.
Giao ước -  để chiếc bình ấy thuộc trọn về Người.

Nguyện xin Năm Tập II trở thành một năm hồng ân: một năm được chữa lành, được thanh luyện, được lớn lên trong tình yêu và được cùng nhau tiến bước trên con đường nên thánh.

Để rồi khi đến ngày đặt tay mình vào tay Đức Kitô và nói lời “con xin vĩnh viễn thuộc về Chúa”, chúng em có thể bình an thưa:

“Lạy Chúa, con không có gì ngoài chiếc bình sành nhỏ bé này. Nhưng tất cả những gì con có, con xin trao lại cho Chúa. Xin Chúa đặt kho tàng của Người vào đó và làm cho ánh sáng của Người được tỏa sáng qua cuộc đời con.”

Bình sành vẫn là bình sành.
Nhưng trong bình có Kho Tàng.
Và nếu chiếc bình có thể tỏa sáng,
thì đó không phải là ánh sáng của nó.
Đó là ánh sáng của Đức Kitô.

 

1786242669963 2529793062312072053 2529793062312072053 574fb86d0bfdd45986c2155668f8d6c3
Lớp 32 | Lớp Thánh Maria Goretti


 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Ý cầu nguyện

z8217905828532 d53fa78c6ced9104f854e5fdff1a9eb9

Videos

Audio

Hình ảnh

 
21 6
Tạ ơn hồng ân Thánh Hiến ngày 21.6.2022
(Nhấn vào để xem thêm hình ảnh)

Nối kết

 

 

 

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập16
  • Hôm nay3,422
  • Tháng hiện tại7,915
  • Tổng lượt truy cập10,366,798

Copyright. 2018 © DONG TRINH VUONG 
Trụ sở chính: 41/2D Ấp Tân Tiến, Xã Xuân Thới Đông, Huyện Hóc Môn, TP HCM
Phone: 
 (028).3891 0676 - 3710 9011; Email biên tập: 
truyenthongtrinhvuong@gmail.com.
© 
Mã nguồn mở  NukeViet CMS  4.3
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây